Daily Archives: Tháng Năm 5, 2010

Vận động khố hạ bí mật- Chương thứ tư

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Vận động khố hạ bí mật

Tác giả: Mê Dương

Dịch: Quicktrans kaka

Biên tập: Phiêu Linh

Thể loại: đam mỹ tiểu thuyết, hiện đại

Tình trạng bản gốc: Hoàn

Note: Bản dịch này không mang mục đích thương mại và chưa được sự đồng ý của tác giả.

***

~Chương thứ tư~

 

Màn đêm buông xuống, giờ nghỉ ngơi cuối cùng cũng đã tới. Bởi Tống Tiệp từ sớm đã nhảy lên giường của mình, Cổ Vân Phong cũng đành chịu, phải ngủ trên cái giường còn lại.

Mặc hai cái quần lót, còn dùng chăn bông quấn chặt người mà Tống Tiệp vẫn không dám khinh suất, nằm im đến khi Cổ Vân Phong ngủ hẳn, không nhắm mắt lại được. Vì lo lắng bí mật của mình bị phát hiện, Tống Tiệp ngay lúc dậy thì đã hoàn toàn từ chối việc ngủ cùng người khác.

Đáng ghét a, thật hy vọng có thể đi ngủ sớm một chút, ngày mai các câu lạc bộ chính thức chiêu sinh, bắt đầu cuộc chiến giành người! Hắn thân là cán sự trưởng thể thao, phải dẫn câu lạc bộ bóng rổ, tennis, golf và một đống các câu lạc bộ khác, lại thêm việc củng cố cho câu lạc bộ mới là câu lạc bộ võ thuật…; còn có rất nhiều việc chờ hắn làm. Nhưng tên khốn này thật sự đã ngủ chưa? Vạn nhất hắn nửa đêm tỉnh dậy, lén cởi quần ta xuống, phát hiện được bí mật ta che giấu, vậy phải làm thế nào? Không! Không! Không! Ta tuyệt đối không thể ngủ. Được hãy nghĩ coi ngày mai phải làm cái gì. Đầu tiên, phải giúp câu lạc bộ võ thuật chiêu sinh một cách hoành tráng, sẽ tìm mấy cô bé dễ thương làm quản lý, sau đó… Tống Tiệp nghĩ tới đây, có lẽ là quá mệt mỏi mà không nhận ra mình đang thiếp đi.

Nghe được giường bên cạnh vang lên tiếng hô hấp đều đều, Cổ Vân Phong từ từ mở mắt. Ánh trăng bàng bạc treo ngoài cửa sổ tản khắp, chiếu vào khuôn mặt tuấn dật của thiếu niên kia. Hắn để tay lên ngực tự hỏi, tiểu tử này lúc không mở miệng mắng chửi người khác, kỳ thực nhìn rất hiền mà. Nhưng hắn quấn chặt chăn thế để làm chi? Sợ ta cưỡng hiếp hắn sao? Ta bệnh thế hả? Thần kinh! Cơ mà, dù ái tinh trên đầu hắn trong suốt làm vậy, nhưng diện mạo hắn lại khiến vạn người mê, nói hắn là tiểu xử nam ai mà tin được? Nhưng rõ ràng năng lực của hắn chưa từng nhìn lầm. Tiểu tử này rốt cuộc đang giấu giếm cái gì? Quên đi! Chỉ cần Tống Tiệp không gây chuyện nữa, ta sẽ không lật tẩy hắn. Hắn có là xử nam hay không căn bản không liên quan đến ta… Nghĩ đến đây, Cổ Vân Phong mới thả lỏng tâm tình, thực sự đi ngủ.

“Này, dậy đi. Nếu không tỉnh không còn thời gian ăn điểm tâm đâu.”

“Ưm… Đừng làm ồn…”

“Nếu không ngồi dậy, ta cởi quần ngươi!”

“Ừm… Cởi… quần? Quần? AAA…” Tống Tiệp kinh hoảng kêu to, từ trên giường bỗng nhảy dựng lên, nắm chặt quần.

“Ở trong này cách âm có tốt không? Nếu phòng bên cạnh nghe thấy, lại tưởng ta cưỡng dâm dân nữ mất. Ngươi có cần thiết phải khoa trương như thế không?” Cổ Vân Phong hai tay ôm ngực, cau mày nhìn hắn.

“Cổ Vân Phong! Ngươi là đại biến thái! Lại gần bản thiếu gia làm gì?”

Tống Tiệp lộ ra tư thế cảnh giác theo dõi, Cổ Vân Phong nhìn bộ dạng đó thực không biết nên khóc hay cười.

“Là bạn cùng phòng, ta có lòng tốt gọi ngươi dậy. Có gì sai?”

“Ai cần lòng tốt của kẻ biến thái ngươi! Tự ta dậy đựơc!”

Vì thực sự lo sợ bị cởi quần, ngữ khí Tống Tiệp quả thật khó chịu đến cực điểm. Cổ Vân Phong vốn đang tưởng có thể đối xử tốt một chút với hắn, bây giờ phát hiện ra mình chẳng được coi ra gì, tức giận mà lạnh lùng cười nhạt.

Được, coi như ta không tốt. Tống Tiệp, ngươi sau này sẽ phải bại dưới tay ta!”

Tống Tiệp thấy đối phương quay đầu bước đi, tuy biết mình nói hơi quá đáng, nhưng tận sâu trong đáy lòng, nỗi sợ hãi làm hắn không cách gì khống chế nổi bản thân.

 

 

Đến nhà ăn dùng điểm tâm, Tống Tiệp phát hiện bàn bên Cổ Vân Phong ngay cả nhìn cũng không liếc hắn cái nào, một chút áy náy trong hắn lập tức hoá thanh căm giận ngút trời! Miếng sandwich ngon lành bỗng trở nên khó nuốt, Tống Tiệp đập bàn đứng lên.

“Ta đi trước.”

“Hôm nay sao lại ăn ít như vậy?” Duẫn Thiên Kì tò mò hỏi.

“Thấy hắn ta mất hứng, ăn không vào!”

Tống Tiệp cố tình nói to, liếc Cổ Vân Phong một cái. Nhưng khi hắn thấy bên kia giả vờ không nghe thấy, vẫn cùng bạn ăn ngon lành, hắn tức giận quay đầu bước đi. Khốn kiếp! Ngươi cho ngươi là ai? Không đếm xỉa đến ta? Bản thiếu gia mới là người mặc kệ ngươi!

Cứ như vậy, Cổ Vân Phong lẫn Tống Tiệp đi học ngồi gần nhau, ăn cơm cũng lại thấy mặt, có thể nói là “ngẩng đầu không thấy, cúi đầu lại gặp”, nhưng hai người lại coi nhau như không, ngay cả một lời cũng không nói. Chiến tranh lạnh như thế giằng co trọn một tuần, mãi cho đến ngày đó…

Để mừng hai trường hợp nhất, hiệu trưởng ra lệnh một tiếng, cuối tuần lập tức tổ chức một buổi dạ tiệc long trọng. Sân vận động bóng bay cột ruy băng chăng khắp nơi, bài trí vô cùng náo nhiệt. Vì có thể mặc thường phục, nên bất kể Thượng Lạc hay Hữu Thượng, các nữ sinh trang điểm xinh đẹp hết mức, bởi sợ mình không được nổi bật, làm mất mặt trường.

“Oa, chưa từng thấy ai mặc y phục màu đỏ đẹp như vậy!” Mấy nam sinh Hữu Thượng trốn ở một góc lén lút hút thuốc, lộ ra mặt mũi khó coi.

“Người kia không phải hoa khôi Thượng Lạc Vương Hiểu Quyên sao?”

“Là nàng không sai, nghe nói là bồ của anh Cả Thượng Lạc Mạnh Niệm Kì.”

“Không phải đâu, ta nghe nói là bồ chung của Tam Thiết Thượng Lạc đó! Còn là hàng cao cấp đó!”

“Oa, thật hả? Vậy nhất định nàng ta phải khá lắm!”

“Lầm rồi, lần trước lớp bên cạnh chỉ đùa một chút đã bị nàng ta đá gần chết, nghe nói nàng là cầu thủ bóng đá nữ đó.”

“Oa, như vậy hả? Không sao, bảo Thiên nhân trảm Tống Tiệp học trưởng ra tay, khẳng định là hạ gục cô nàng!”

“Không sai, Tống học trưởng của chúng ta vừa ra trận, thắng dễ như trở bàn tay. Phải cho nàng ta biết nam nhân Hữu Thượng lợi hại như nào. Cam đoan nàng không bao giờ còn để ý đám nhà quê Thượng Lạc nữa.”

Đúng vậy. Chờ Tống học trưởng chơi chán, nói không chừng còn có thể chia sẻ cho chúng ta ấy chứ.”

“Không sai, thực không đợi được nữa, haha…”

Mấy tên hạ lưu dâm đãng đứng dậy bỏ đi vừa vặn ngang qua Cổ Vân Phong, đã nghe hết những lời không lọt tai của chúng. Vì Vương Hiểu Quyên là hàng xóm của hắn, cá tính hoạt bát, thoải mái, Cổ Vân Phong luôn xem như em gái. Hôm nay nghe được có người đem nàng ra nói càn rỡ, lập tức hung hăng cảnh cáo bọn chúng một trận. Thấy khí thế Cổ Vân Phong, mấy tên tiểu nam sinh cũng biết sai, vội chạy mất.

“Hừ, vứt đi!” Cổ Vân Phong hừ lạnh một tiếng. Hắn đối với đám Hữu Thượng này quả thật quá coi thường.

Trên đường tới toilet, đi qua cầu thang, Cổ Vân Phong lại ngoài ý muốn nghe thấy tên Vương Hiểu Quyên.

“Tống Tiệp, vừa gặp hoa khôi Thượng Lạc Vương Hiểu Quyên sao?” Cổ Vân Phong nghe ra đây là tiếng Vương Vũ Kiệt.

“Hả, có. Làm sao?”

“Có muốn cược không?”

“Cược gì?”

“Cược xem hai chúng ta ai có thể đem nàng lên giường a?”

“Cái, cái gì?”

“Thế nào? Sợ thua ta?”

“Ai thua ngươi hả? Đừng quên, ta chính là Thiên nhân trảm.”

“Tốt, chúng ta đều phải dùng hết bản lĩnh của mình đó. Ta đi trứơc tìm nàng khiêu vũ!”

“Xin mời!”
“Haha, đa tạ, đa tạ!”

Đợi cho Vương Vũ Kiệt đi xa, Tống Tiệp lập tức lộ ra cái mặt muốn khóc. Muốn chết, ta thế này mà lại không thể tìm nữ nhân để lên giường. Ta rốt cuộc là bị sao? Thật muốn tát vào miệng. Tống Tiệp khổ sở mà đánh một cái vào miệng mình. Read the rest of this entry