Daily Archives: Tháng Năm 15, 2010

Vận động khố hạ bí mật- Chương thứ tám

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Vận động khố hạ bí mật

Tác giả: Mê Dương

Dịch: Quicktrans kaka

Biên tập: Phiêu Linh

Thể loại: đam mỹ tiểu thuyết, hiện đại

Tình trạng bản gốc: Hoàn

Note: Bản dịch này không mang mục đích thương mại và chưa được sự đồng ý của tác giả.

***

~Chương thứ tám~

  

Đến sáng, Tống Tiệp đã bớt sốt. Nhưng Cổ Vân Phong mềm rắn đủ cả bắt hắn ở trên giường nghỉ ngơi hai ngày. Mà hai ngày đó, mỗi lần nghỉ giải lao, tuy là chỉ có chút thời gian ít ỏi, Cổ Vân Phong cũng sẽ nhất định chạy về xem tình hình của hắn. Mỗi lần thấy Cổ Vân Phong chạy toát mồ hồi mà vẫn giả bộ ung dung khiến Tống Tiệp cảm thấy buồn cười, trong lòng đã có chút hạnh phúc cùng ngọt ngào… Lúc này, hai người chưa có phát hiện ra quan hệ của bọn họ đã có biến chuyển không nhỏ.

 

Hôm nay, cảm thấy mình đã nằm đến muốn mốc lên rồi, vị cán sự trưởng thể thao quyết định phải làm cho gân cốt được thư giãn, bèn đi tới câu lạc bộ mới thành lập là câu lạc bộ võ thuật..

 

“Aaa, đội trưởng tới!” Đội viên thuộc Hữu Thượng mới vừa nhìn thấy Tống Tiệp bứơc tới đều sôi nổi mà chạy lại, trên mặt tràn đầy vẻ sùng bái.

 

“Mọi người có chăm tập luyện không hả?” Tống Tiệp cười cười hỏi. Tuy rằng hắn đã đảm đương vai trò đội trưởng của hơn một câu lạc bộ, nhưng hiệu trưởng nói một tiếng, Tống Tiệp đành phải kiêm nhiệm thêm chức đội trưởng câu lạc bộ võ thuật nữa.

 “Đương nhiên là có tập ạ. Lời đội trưởng dặn dò, chúng em nào dám không nghe ? Chiều nào sau khi tan lớp cũng đều rất chăm chỉ luyện tập, luyện đến sưng hết cả chân cẳng đấy ạ.”

“Đúng vậy, đúng vậy, để làm vẻ vang cho đội, chúng em đã thật sự rất cố gắng.”

Đội trưởng của chúng đai đen nhị đẳng, chính là thần tượng tài năng nhất. Vì phong thái anh dũng, vì vẻ đẹp trai ngời ngời này mà bọn chúng phải đổ rạp, rồi gia nhập câu lạc bộ võ thuật; nếu không ai mà muốn chui vào cái nơi vừa vất vả vừa khổ này chứ. Đi club ngắm các cô em xinh đẹp nhảy múa còn sướng hơn.

Đội viên Thượng Lạc ở một bên nghe bọn chúng nói xong, lập tức chen vào.

“Hừ, cái gì mà chăm chỉ luyện tập. Hữu Thượng các người toàn láo cả! Mỗi lần luyện tập, mới được một hai động tác đã hô mệt, lăn xuống đất giả chết hết còn gì.”

“Ai giả chết! Đừng nói bậy!”

“Đúng vậy, đồ mắt chó mù các ngươi! Ngươi thấy chúng ta lăn xuống đất lúc nào?”

Sợ mất mặt với thần tượng, đội viên Hữu Thượng lập tức gào lên phản đối..

“Ngươi nói ai mắt chó? Ông đây đánh chết ngươi!”

“Đến đây! Đánh thì đánh! Ai sợ ai hả?”

Thượng Lạc Hữu Thượng hai phe đã sớm thấy nhau ngứa mắt, tìm được cơ hội là khai chiến ngay!

 

“Dừng cho ta!”

 

Tống Tiệp quát to một tiếng! Mặc võ phục màu trắng, lưng thắt đai đen, hắn khí thế oai phong vô cùng, mọi người thấy thế tức khắc ngừng cãi vã.

 “Đang trên võ đường cãi nhau thế còn ra thể thống gì? Có bản lĩnh thì thể hiện khả năng đi, xem ai có thể vượt qua được đợt tập huấn tháng sau, rồi hãy ở đây mà phân thắng bại.”

Học sinh Hữu Thượng nhìn thần tượng tức giận, nào dám nói gì nữa, một mực ngoan ngoãn gật đầu. Nhưng học sinh Thượng Lạc thì không như thế. Thấy chúng tỏ vẻ không phục, Tống Tiệp cũng không giận, chỉ thản nhiên mà nói.

 

“Ai không phục, cứ bước ra thách đấu!”

 

Học sinh Thượng Lạc vốn rất bất mãn với việc người Hữu Thượng đảm nhiệm chức đội trưởng, tuy thấy Tống Tiệp đai đen thật, nhưng trong đầu dù sao cũng nghi ngờ; cái đai đen đó không chừng được mua bằng tiền ấy chứ; trong lòng đương nhiên không phục rồi. Hôm nay nghe có thể bứơc ra khiêu chiến, lập tức một đống người tranh nhau giơ tay, muốn hạ bệ kẻ kia để xả giận.

 

Bắt đầu thi đấu rồi. Trên sàn không khí căng thẳng. Ngoài sàn đấu mọi người cũng nín thở chờ đợi.

“Hây a!” 

“Hây a!”

 Tống Tiệp bình tĩnh chấp nhận khiêu chiến. Xoay người một cái gạt ngã đối thủ một cách gọn gàng.

 

“Aaa! Đội trưởng muôn năm!”

“Đội trưởng đẹp trai quá!”

“Không hổ là F4 của Hữu Thượng chúng ta!”

 

Tống Tiệp ở trên võ đường tư thế oai hùng, quá đỗi đẹp trai, khiến học sinh Hữu Thượng nhìn thấy mà muốn xịt máu, hưng phấn ào lên phía trước.

“Đội trưởng, ta cũng muốn luyện tập với đội trưởng!”

“Ta cũng muốn! Ta cũng muốn!”

Chúng nhao nhao chạy lên, ôm chân thần tượng đòi thi đấu.

“Muốn đấu với ta cũng được, nhưng ta có một điều kiện!”

“Điều kiện gì ạ?”

“Nếu ta thắng, các người bằng lòng với ta, sau này tất cả các đội viên đều vui vẻ hoà bình với nhau nhé!”

“A? Vì sao? Bọn khốn đó là kẻ thù của chúng ta mà!”

“Bọn họ thật ra không phải khốn nạn đâu…”

“Không phải chứ? Độ trưởng anh thử nói xem tại sao?”

“Ách, cái này…”

“Đội trưởng, anh không biết đâu, lúc anh vắng mặt, bọn đội viên Thượng Lạc ỷ có kinh nghiệm hơn, cả ngày đều tìm bọn em gây hắn đó!”

“Đúng vậy, cả ngày chửi bọn em là lính mới! Còn muốn làm chủ, muốn sai khiến bọn em nữa đó.”

 

“Đội trưởng, anh không cần nói giúp bọn chúng, bọn em không thể nào cùng chung sống hoà bình với lũ nhà quê đó được!”

 

“Các người đã không muốn, ta đây làm đội trưởng cũng không còn nghĩa lý gì, ta lập tức từ chức đội trưởng.”

“Hả? Không được! Bọn em không muốn đội trưởng từ chức đâu!”

 

“Nam tử hán không được nhu nhược như đàn bà thế! Đồng ý điều kiện của ta, chúng ta luyện tập ngay, còn không ta từ chức!”

 

Đội viên Hữu Thượng đều hướng về Tống Tiệp, hắn từ chức thì bọn chúng ở câu lạc bộ võ thuật làm chi? Không thể làm gì khác hơn là buộc lòng phải ngoan ngoãn gật đầu ưng thuận.

 

“Biết rồi…”

 

“Ừa, tốt rồi, chúng ta bắt đầu luyện tập thôi. Ai lên trước đây?”

“Ta trước! Ta trước!” Ở phía sau một phen náo loạn, một người dường như đã thắng, phấn khởi vọt ra!

 

“Đội trưởng, ta đến đây!”

 

“Hây a!”

 

Tuy là thực lực cách xa nhau, mới hai, ba chiêu đã bị Tống Tiệp quật xuống sàn, nhưng vì cảm thấy có thể lại gần thần tượng, rồi áp sát mà “giáp lá cà”, đội viên chỉ cần có thế đã hạnh phúc đến cực điểm, cho dù bị đá thêm nữa cũng đáng.

 

Ngay khi Cổ Vân Phong bước vào võ đường hiệu trưởng mới lập, thì cũng là lúc Tống Tiệp cùng đội viên “ôm ôm ấp ấp” vô cùng nồng nhiệt. Nhất là đám nam sinh thối đó bày ra vẻ mặt ngây ngất khiến Cổ Vân Phong nổi giận đùng đùng! Hồ ly tinh đáng ghét! Người vừa mới khoẻ lại đã đi dụ dỗ đàn ông! Xem ta giáo huấn ngươi thế nào! Cổ Vân Phong không thèm nói gì, chỉ đứng đó chăm chú nhìn thiếu niên tuấn mỹ mồ hôi như mưa, tư thế oai hùng rạng rỡ. Read the rest of this entry

Advertisements