Vận động khố hạ bí mật- Chương thứ chín(phần một)

Standard

Vận động khố hạ bí mật 

 

Tác giả: Mê Dương  

Dịch: Quicktrans kaka 

Biên tập: Phiêu Linh  

Thể loại: đam mỹ tiểu thuyết, hiện đại

Tình trạng bản gốc: Hoàn 

Note: Bản dịch này không mang mục đích thương mại và chưa được sự đồng ý của tác giả. 

***

 

~Chương thứ chín~

 

Tống Tiệp mất tích!

 

Bất luận Cổ Vân Phong tìm  kiếm như thế nào, đều không thấy bóng dáng hắn đâu. Rất vất vả mới xin được thầy giáo số điện thoại nhà hắn, lòng nóng như lửa đốt chờ đợi, lại hay, thiếu gia đã xuất ngoại, không thể liên lạc. Sốt ruột muốn nổi điên, Cổ Vân Phong cả sách cũng không đọc nổi nữa, không xin phép trường mà chạy thẳng lên núi tới nhà sư phụ.

 

Cổ Vân Phong bái Vân đại sư làm thầy, nghe nói đại sư đã mở được thiên nhãn, trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, hiếm có khó tìm, mọi thứ đều biết. Cổ Vân Phong nghe mẹ nói, hắn trước đây ở một gian miếu thờ gặp được đại sư, Người liếc mắt một cái nhận ra ngay hắn có siêu năng lực đặc biệt, có thể thấy cái người khác nhìn không thấy, vì thế nhận làm đồ đệ. Đệ tử của sư phụ có sáu người đặc biệt hiếm thấy, Cổ Vân Phong xem như nhỏ nhất nên rất được yêu chiều, sư huynh và các sư tỷ cũng vô cùng yêu thương hắn.

 

Lúc hắn bước vào phòng, một thiếu phụ thắt đáy lưng ong, tóc đen dài, diện mạo tuyệt mỹ vội vàng chạy tới!

 

“Tiểu Phong Phong! Ngươi rốt cuộc đã trở lại, sư tỷ rất nhớ ngươi a!”

 

Người hay sàm sỡ hắn nhất chính là nhị sư tỷ Thẩm Lâm Nguyệt, khiến ngày xưa Cổ Vân Phong phải né vì sợ, nay thì lại phải bất đắc cười khổ mà nói.

 

“Sư tỷ…”

 

“Ha ha, tới đây! Tới đây!” Thẩm Lâm Nguyệt hưng phấn mà ôm lấy sư đệ đáng yêu, sờ mó lung tung, sỗ sàng kinh khủng! Ngay khi nàng ta rớt nước miếng, vươn nanh vuốt ma quỷ nghĩ muốn mò mẫm xa hơn thì…

 

“Từ từ!” Cổ Vân Phong đưa tay che ngực, “Nhị tỷ, ngươi có thể sờ, nhưng phải làm giúp ta một chuyện.”

 

“Không thành vấn đề, ngươi nói cái gì ta cũng đáp ứng cho ngươi!” Thẩm Lâm Nguyệt thuận miệng đáp. Nàng nuốt nước bọt, tiếp tục nụ cười dâm đãng, thèm nhỏ dãi bộ ngực trước mặt.

 

“Được, vậy mong sư tỷ dùng thông thiên khứu*, giúp ta tìm một người.”

 

“Cái gì?” Thẩm Lâm Nguyệt sợ tới mức nhảy dựng lên! “Ô… Không được! Tuyệt đối không được!”

 

“Sư tỷ, làm ơn, chẳng lẽ người không muốn…”

 

Cổ Vân Phong vì mong sư tỷ chịu, không tiếc hy sinh thân mình, cởi vài nút áo sơ-mi… Thẩm Lâm Nguyệt tròng mắt thiếu chút nữa rớt xuống.

 

“Ô… Tiểu Phong Phong xấu xa, ngươi biết rõ mỗi khi ta dùng khả năng khác thường kia, cái mũi sẽ dị ứng vài ngày, ngươi còn dụ dỗ ta như vậy…”

 

Thẩm Lâm Nguyệt bất mãn mở miệng. Vốn là nàng ta trời sinh có cái mũi thần kì, chỉ cần ngửi qua mùi đối phương, có thể lần theo dấu vết, biết trước người kia ở chỗ nào, sẽ đến chỗ nào. Vốn có loại siêu năng lực này là chuyện đáng mừng, nhưng tại trái đất không khí ô nhiễm nghiêm trọng, nên mỗi lần Thẩm Lâm Nguyệt dùng cái mũi truy tung tích, sẽ dị ứng nặng, chẳng những vài ngày không ngửi được, còn chảy nước mắt nước mũi dầm dề, khổ không nói hết.

 

“Thực xin lỗi, sư tỷ, ta biết thế là làm phiền tỷ, nhưng ta thật sự phải tìm được hắn! Tìm không được, ta cũng sắp điên lên rồi!”

 

Cổ Vân Phong đau khổ vò đầu. Thẩm Lâm Nguyệt ngạc nhiên nhìn sư đệ. Sư phụ thu nhận hắn là đệ tử, hắn tính tình cổ quái, khó đoán tâm tư, rất ít khi nhìn ra cảm xúc của hắn bị dao động. Nhưng hôm nay, thấy thái độ khác thường, vẻ mặt lo lắng phiền não, thật sự làm người ta giật mình.

 

“Sư đệ, người ngươi muốn tìm là ai? Quan trọng vậy sao?” Quan trọng đến mức để cho ta sàm sỡ thế này…

 

“Hắn là… Phải…” Cổ Vân Phong có chút không biết giải thích mối quan hệ rắc rối của bọn họ ra sao, “Là bạn học…”

 

“Bạn học?” Thẩm Lâm Nguyệt hoài nghi nhìn hắn, “Làm gì có chuyện ngươi vì bạn mà hy sinh như thế? Sao không đến tìm sư phụ yêu quý chứ? Hắc hắc, nói thật đi, tiểu Phong, người ngươi muốn tìm…, là người ngươi yêu phải không?”

 

Người ta yêu? Cổ Vân Phong trong lòng chấn động! Tuy rằng tiểu Hồng hoa trên ái tinh nói cho hắn biết, Tống Tiệp rất có khả năng là một nửa của hắn. Nhưng nhỡ đâu trùng hợp thì sao, nói không chừng trên người nữ sinh khác cũng có cái bớt tiểu Hồng hoa thì sao? Cổ Vân Phong ta như thế nào lại yêu một tên nam sinh, còn là cậu ấm Hữu thượng? Muốn ta phản bội anh Cả cùng Thượng Lạc, đi yêu kẻ thù không độ trời chung, điều đó đừng mơ! Ta cuống cuồng tìm hắn thế này, nhất định là do áy náy gây ra thôi. Đúng, nhất định là như vậy.

 

“Sư tỷ, có thể không đoán mò nữa được không? Ngươi chỉ cần giúp ta tìm hắn là tốt rồi, còn lại đừng bận tâm.”

 

Nhìn sư đệ giận đến tái mặt, Thẩm Lâm Nguyệt le lưỡi, không dám hỏi thêm, để tránh sư đệ thẹn quá hoá tức, về sau lại không chơi với nàng nữa thì nguy.

 

“Được rồi, tiểu Phong Phong, vậy ngươi có mang cái gì đến không?”

 

“Ừm, ta có mang quần áo của hắn đến.”

 

“Tốt, có là được rồi. Có sư tỷ ngươi, hắn dù có bay lên trời, chui xuống đất, ta cũng đều tìm cho ngươi!”

 

“Sư tỷ, cảm ơn. Ta thiếu ngươi ơn này, về sau ngươi bảo gì ta cũng làm, tuyệt đối không câu nệ.”

 

“Thật?” Thẩm Lâm Nguyệt hai mắt sáng ngời!

 

“Đương nhiên! Trừ việc làm tình.” Cổ Vân Phong cảnh giác, vội nói thêm một câu.

 

“Quá đáng! Tiểu Phong Phong sao lại nói thế! Được rồi, được rồi, ngươi tránh qua bên, ta bắt đầu đây.”

 

“Dạ, vất vả rồi sư tỷ.” Cổ Vân Phong đứng sang bên, căng thẳng chờ…

 

 

 

 

Trong nhà thi đấu “Thượng Lạc Hữu Thượng”, huyên náo rầm rĩ rung rung trời. Hôm nay là ngày các trường trung học cả nước thi đấu tranh tài. “Trung học Hữu Thượng” ngày trước căn bản không xem loại thi đấu này ra gì, tuy đối thủ của chúng cũng vô cùng mạnh, nhưng bởi bọn chúng có đội trưởng thiên tài Tống Tiệp, thực lực vô cùng đáng sợ, chiến thắng dễ như lấy đồ trong túi, rất đơn giản, cho nên năm ngoái tinh thần rất thảnh thơi. Nhưng hôm nay, ở phòng nghỉ của đội bóng rổ “Thượng Lạc Hữu Thượng” ngập tràn áp lực nặng nề làm người ta không thở nổi.

 

“Làm sao đây? Đội trưởng chưa có đến, chúng ta làm thế nào thắng?” Đội viên Hữu Thượng ủ ê nói.

 

“Đúng vậy, đội trưởng không tới, chúng ta như rắn mất đầu, làm thế nào thắng được?”

 

“Không đến thì chúng ta bị đánh chết sao?” Đội viên Thượng Lạc mới gia nhập nghe xong lập tức nhảy lên vì tức!

 

“Nói đúng lắm! Không có đội trưởng, chúng ta đánh cho bên Bắc Sơn tan tác tả tơi!” Người Thượng Lạc cũng mạnh mẽ tán thưởng.

 

“Hừ, các ngươi đúng là lũ lính mới*! Công phu mèo quào mà đòi thắng? Nhìn kỹ tình hình đi rồi hãy lên tiếng! Bắc Sơn chính là cao thủ đó, đã vô địch hai kỳ rồi. Hiện đội trưởng không có đây, chúng nhất định như mãnh hổ xuất chuồng, chúng ta mới là tan tác tả tơi ấy!”

 

“Không liều sao biết?”

 

“Đúng, ai bảo đội trưởng không có trách nhiệm, trận quan trọng vậy không đến, chúng ta đành phải ra tay thôi!”

 

“Các ngươi không được nói bậy! Đội trưởng không phải người vô trách nhiệm! Hắn nhất định gặp chuyện nghiêm trọng, bằng không tuyệt đối sẽ đến.”

 

“Hừ, không tới là không tới, có lý do gì cũng thế thôi!”

 

“Thượng Lạc Hữu Thượng” còn chưa có ra trận, đã nổ ra nộ chiến. Cổ Vân Phong ngồi trên khán đài, nét mặt chăm chú nhìn chằm chằm sân bóng. Kì quái, sao lại thế? Tống Tiệp sao lại không thấy? Sư tỷ rõ ràng nói ngửi được mùi của hắn, hôm nay sẽ có mặt tại trận này mà. Nhưng hiện giờ, không thấy bóng dáng hắn đâu… Tống Tiệp nhất định bị tổn thương rất nặng… Bằng không hắn sẽ không bỏ trận thi đấu mà hắn coi trọng. Thận trọng suy nghĩ, này tất cả là do hắn rồi. Hắn thực sự không nên lấy bí mật của thiếu niên kia ra để uy hiếp, làm cho cậu ta tổn thương… Hắn còn có thể gặp lại người kia sao? Vạn nhất cậu ta xuất ngoại không bao giờ… trở lại nữa… Nghĩ đến cả đời không còn được gặp người kia, tâm trạng Cổ Vân Phong trở nên suy sụp. Ngay khi hắn không kiềm chế được nữa, trong sân chợt rộ lên tiếng hoan hô!

 

“A! Đội trưởng đến rồi!”

 

“Đội trưởng vạn tuế!”

“Chúng ta nhất định thắng!”

Cổ Vân Phong trong lòng chợt kinh hoàng, vội vã nhìn về phía sân đấu, thấy có bóng người bị đội viên vây quanh. Trên khán đài, vô số người cũng hò hét kêu lên, ồn ào vô cùng!

 

“Tống Tiệp! Tống Tiệp!”

 

“Thắng lợi! Thắng lợi!”

 

Tống Tiệp tươi cười lộ ra vẻ đẹp trai, cùng mọi người vẫy tay chào lại.

 

“Aaa! Đẹp quá! Đẹp chết mất!”

Cô gái bên cạnh Cổ Vân Phong hưng phấn hét lên chói lói, nhưng hắn lại như không nghe thấy gì, ánh mắt chăm chú nhìn về Tống Tiệp, không rời một phút. Tiếng hoan hô của mọi người vang lên, trận đấu bắt đầu rồi.

 

“Thượng Lạc Hữu Thượng” do Tống Tiệp chỉ hu, ngay lúc đầu đã như chẻ tre, vượt lên một quãng lớn. Cao trung Bắc Sơn tuy cố gắng đuổi theo, nhưng vẫn là tụt lại đằng xa. Tới qúa nửa sân, đúng lúc dứt điểm, khán giả đều nhìn ra, cao trùng Bắc Sơn đã bắt đầu rối loạn đội hình, nóng nảy xâm phạm, nhất là chủ tướng Bắc Sơn là Phạm Vĩ thỉnh thoảng lại giở trò ám muội với Tống Tiệp, quấy nhiễu đợt tấn công. “Thượng Lạc Hữu Thượng” đồng tâm chửi ầm lên!

 

“Bắc Sơn vô sỉ!”

 

“Phạm Vĩ cút đi!”

 

Sự tình xảy ra rất bất ngờ, ngay khi Tống Tiệp nhảy lên chuẩn bị đưa bóng vào rổ, Phạm Vĩ ở sau lưng đột nhiên va chạm mạnh!

 

Bang!

 

Đầu Tống Tiệp đập vào rổ, cả ngừơi ngã từ trên không xuống, rơi xuống đất dậy không nổi. Cổ Vân Phong sợ tới mức tim ngừng đập.

 

“Aaa!” Mọi người kêu lên sợ hãi.

 

Cổ Vân Phong vừa sợ vừa giận, không chút do dự nhảy từ khán đài tầng hai xuống, vọt tới trước mặt Phạm Vĩ, đấm cho một quả! “Bốp” một tiếng, Phạm Vĩ ngã lăn quay! Tất cả mọi người ngây hết cả ra. Nhất là học sinh “Thượng Lạc Hữu Thượng” ai cũng há hốc mồm. Sao lại thế? Cổ Vân Phong cùng Tống Tiệp hai người họ không phải đối địch nhau sao? Vì cái gì hắn lại thay Tống Tiệp trả đũa?

 

Lôi Kình cũng đến xem trận đấu, không suy nghĩ được nhiều như thế, hắn vốn xem Bắc Sơn không vừa mắt, giờ thấy huynh đệ mình nhảy xuống đánh nhau, khí thế dâng tràn, cũng nhảy vào sân.

 

“Các anh em lên đi! Giáo huấn bọn Bắc Sơn ti tiện đi!”

 

“Lên đi!

 

Nhìn các học sinh Thượng Lạc đều đã xuống cả, Hữu Thượng sao có thể ngồi im, cũng đều hô to xong vào. Trọng tài thổi còi hết hơi, tiếng đánh nhau vẫn không ngừng, tiếng hô cổ vũ cũng rất hăng hái, cả sân đấu lâm vào tình trạng hỗn loạn  chưa từng có! Không ai phát hiện, lúc này Tống Tiệp đã được một người lặng lẽ mang đi…

 ***

8-> Tính post phần hai vô đây, nhưng nhờ bợn Lục Hoa gợi ý, nên post riêng câu khách =)))))~~~

8 responses »

  1. Hức, nhá hàng thì cứ nhá, nhưng mà hai ngày rồi cũng phải moi hàng ra show đi chớ ;;)

    Ah~ anh hùng cứu dân nữ ah~ thiệt là mát lòng mát dạ mà, phần 2 chắc lại xôi thịt :”>

  2. dờ Tiệp thành dân nữ thiệt dồi xao =))~ Tiệp dân nữ em!! *gào*~~~ người ta fangơ em~~~ =))))))))))~~~

    ta thú thiệt vs các nàng là ta ưa cái tụi Thượng Lạc Hữu Thượng nầy quá quá dồi đó =))~ cứ một đám túm tụm lại là thành khởi nghĩa nông dân là nào =)))))~~~

Comment đê, comment đê XD~~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s