Vận động khố hạ bí mật- Chương thứ chín(phần hai)

Standard

Vận động khố hạ bí mật 

Tác giả: Mê Dương 

Dịch: Quicktrans kaka 

Biên tập: Phiêu Linh 

Thể loại: đam mỹ tiểu thuyết, hiện đại 

Tình trạng bản gốc: Hoàn 

Note: Bản dịch này không mang mục đích thương mại và chưa được sự đồng ý của tác giả. 

*** 

 ~Chương thứ chín~ 

  

“Bác sỹ, hắn không sao chứ?” Tại phòng y tế cao cấp ngang khách sạn năm sao, Cổ Vân Phong lo lắng hỏi.“Yên tâm, ta vừa mới khám cho cậu ta rồi, may mắn là não không bị chấn động, chỉ cần nghỉ ngơi một chút, như thế sẽ tỉnh lại nhanh thôi.” Bác sỹ vẻ mặt ôn hoà nói. 

“Cám ơn, cám ơn bác sỹ.” Cổ Vân Phong lúc này mới vứt được tảng đá trong lòng. 

“Ta đi trước, ngươi ở lại nhé, muốn gì cứ gọi y tá.” Bác sỹ kéo rèm, quay người rời đi.Cổ Vân Phong ngồi bên giường, nhẹ vuốt khuôn mặt tuấn dật của Tống Tiệp, đau lòng thiếu chút nữa là rơi nước mắt. Vì cái gì… Vì cái gì hắn trở nên tiều tuỵ như thế này? Hai má gầy, hốc mắt trũng sâu, vừa nhìn cũng biết hắn mấy ngày nay sống không tốt. Là ta, đều là ta sai… Nếu ta có thể sớm một chút phát hiện tâm ý của mình, sẽ không ấu trĩ mà uy hiếp ngươi, khi dễ ngươi, làm ngươi bị tổn thương. Ta rốt cuộc phải làm thế nào mới bù đắp lại được đây? Nói cho ta biết… Ta cái gì cũng sẽ làm, sẽ làm hết… 

Cổ Vân Phong khổ sở hôn mãi lên mặt hắn… 

“Ngươi làm gì?” Lúc này Tống Tiệp đột nhiên bừng tỉnh, một tay đẩy hắn ra, ngồi dậy.“Ngươi tỉnh rồi? Có thấy đỡ hơn không? Đầu còn đau không?” Cổ Vân Phong nhìn hắn tỉnh, vừa mừng vừa lo hỏi liên tục. 

“Cút ngay! Ta không muốn nhìn thấy ngươi!” 

“Ngươi đừng kích động!” Cổ Vân Phong vội vàng ngồi phía đầu giường, ôm lấy vai hắn, “Nào, ngoan nằm xuống, bác sỹ nói ngươi phải nghỉ ngơi. 

“Ta bảo ngươi cút, ngươi không nghe thấy sao?” Tống Tiệp hất tay, túm lấy áo hắn, hung tợn nói, “Cút ngay cho ta! Tống Tiệp ta có chết cũng không cần ngươi giả mèo khóc chuột!” 

Thiếu niên kia rõ ràng nói nhẫn tâm vậy mà tay nơi cổ áo run lên nhè nhẹ. Cổ Vân Phong tim ngừng đập, nhịn không được ôm chặt hắn vào lòng, điên cuồng mà hôn. 

“Ưm… ư…. buông ra…” Tống Tiệp lúc đầu còn cố sống cố chết chân đá tay đấm, nhưng sau không biết do cánh tay mất hết sức lực, hay do bản thân cũng muốn hưởng thụ nụ hôn này, cuối cùng dần dần không giãy giụa nữa, không ngừng rên rỉ một cách mê loạn… Nhiều ngày không gần gũi, hai người đói khát mà mút nước bọt thơm ngọt của đối phương, cuồng nhiệt hôn lưỡi. Hôn đến tối tăm trời đất, không biết bao lâu, khi cả hai thở không nổi nữa mới dừng lại. 

“Ha… ha…” 

Nhân lúc Tống Tiệp còn đang thần hồn điên đảo, Cổ Vân Phong dùng sức ép hắn xuống giường. 

“Khốn kiếp! Ngươi muốn gì?” Tống Tiệp trong lòng không khỏi kinh hoàng. 

“Muốn gì chứ, ta chỉ là muốn như đàn ông khắp thiên hạ làm chuyện đó với người mình thích thôi.” 

Nghe trọn câu Cổ Vân Phong nói ra, Tống Tiệp hồi lâu mới phản ứng lại được.“Hả, người mình thích?” 

Nhìn thiếu niên với đôi mắt mở to, cứ như thấy người ngoài hành tinh, bộ dạng đáng yêu vô cùng khiến Cổ Vân Phong không nhịn được bật cười!Đồ ngốc, làm sao phải kinh ngạc vậy? Được rồi, Cổ Vân Phong ta miễn cưỡng mà thừa nhận, Tống Tiệp chính là người ta thích đó. Thế nào? Ngươi trả lời sao?” Cổ Vân Phong tuy trong lòng sốt ruột vô cùng, nhưng vẫn tỏ vẻ thản nhiên mà nghịch tóc, nhìn hắn mong đợi.Tống Tiệp ngẩn cả người ra. Hắn thích ta? Cái tên đê tiện luôn uy hiếp ta, làm ta nhục nhã lại thích ta? Con mẹ nó! Hắn đùa sao? Chuỵên này còn không đáng buồn cười?“Tống Tiệp, nói đi, câu trả lời của ngươi là gì?” 

“Trả lời?” Tống Tiệp lạnh lùng cười. Bốp! Hắn hung hãn một cước tống người kia xuống đất. “Đây là câu trả lời của ta!” 

Cổ Vân Phong ngã ngồi trên đất, mông thiếu chút nữa nứt ra làm hai nửa. Ô… Thôi xong, hắn quả nhiên còn giận. Nhưng cũng khó trách, tại ta đối xử không tốt với hắn, lần nào cũng lấy bí mật của hắn ra uy hiếp, hắn tin ta thích hắn mới là lạ! Biết người trong lòng còn chưa nguôi, Cổ Vân Phong đuối lý, đeo bộ mặt ỉu xìu leo lên. 

“Tiệp bảo bối, đều là ta không tốt, ngươi tha thứ cho ta đi.”“Tiệp bảo bối? Aaa! Khốn kiếp! Không được phép gọi ta thế!”Tống Tiệp đỏ mặt kêu to! Cổ Vân Phong nhìn ái tinh trên đầu người mình thương đột nhiên phát sáng, tản mát ánh sáng hồng phấn trong trẻo, đáng yêu đến say lòng! 

Tiệp của ra đáng yêu quá đi!!! Thiếu niên cao ngạo chưa từng yêu ai bao giờ, nay hận không thể đem tim lấy ra đưa cho người thương, lời ngon ngọt nói ra không chút ngượng ngùng. 

“Bảo bối, chuyện trước đây đều do ta sai, ta thật sự rất thích ngươi, ngươi đừng bỏ mặc ta được không?” Cổ Vân Phong nâng cằm hắn, đưa sát hai khuôn mặt lại gần nhau.“Ngươi… Ngươi tên đê tiện này… Không được đùa cợt ta!” Nghe xong tuyên bố của hắn, Tống Tiệp nhịn không đựơc che mặt kêu to. 

“Tiệp, ta không đùa cợt ngươi! Ta thật sự thích ngươi! Tin ta đi!”Nói không có tình cảm là gạt người. Mấy ngày nay chia lìa, Tống Tiệp cũng mơ hồ phát giác mình cũng thích cái tên đáng ghét này. Mỗi lần được hắn ôm vào ngực, cảm giác hạnh phúc lắm. Chỉ là… Chỉ là sau khi bị hắn phát hiện ra bí mật thật của mình, trên mặt hắn lộ ra biểu cảm sợ hãi làm Tống Tiệp tổn thương… Không, Tống Tiệp, ngươi không thể tin hắn, nói không chừng hắn vẫn muốn bỡn cợt ngươi thôi! Ngươi ngàn vạn lần không được tin!“Ta không tin… Ngươi không phải chê tiểu kê của ta ghê tởm sao? Ngươi bảo ta tin ngươi thích ta thế nào được!” Tống Tiệp đau khổ thốt ra tiếng lòng. 

“Ai chê tiểu kê? Ta thấy nó rất đẹp, rất mê người! Ta quả thực rất yêu nó!” 

“Câm, nói láo!” Tống Tiệp nghe thế buồn nôn muốn chết, khuôn mặt nóng bừng. 

Được! Nếu nói ngươi không tin, vậy ta đành trực tiếp làm thôi!” Cổ Vân Phong đột nhiên lột quần hắn xuống, đem tính khí nhỏ nhỏ mềm mềm ngậm vào miệng. 

“Aaa” Cảm xúc kì lạ nơi hạ thể làm Tống Tiệp sợ tới mức kinh hoảng kêu to. “Không được! Ngươi làm gì? Mau thả ta ra!” 

“Ừm…” Cổ Vân Phong lờ phản đối của hắn, tiếp tục mút bảo bối đáng yêu có một không hai của mình. Tiếng động dâm mĩ quanh quẩn trong phòng y tế làm cho Tống Tiệp thẹn đến rơi nứơc mắt.“Ô… Không… Không mút nữa… Aa…” Hắn tự bịt miệng lại để ngăn thanh âm dâm đãng của mình, nhưng mặc kệ hắn phủ nhận cảm giác của mình thế nào, tự bản thân cũng đã cương. Sau khi cương, cái bớt trở nên rõ ràng vô cùng, giống một đoá hoa hồng nở rộ.Cổ Vân Phong vừa yêu vừa thương mà liếm, “Đáng yêu quá… Thật sự quá đáng yêu…”. Hắn dịu dàng dùng đầu lưỡi quét lên tính khí có một không hai, dọc theo thân mà nếm đến tinh hoàn, lại gắng hít hà mùi hương của người yêu. Có lẽ vì nơi đó không có quy mao, nên hạ thể thiếu niên kia tản mát ra mùi hương nhẹ nhàng, rất khoan khoái, có vị ngọt êm dịu. 

“Thơm quá… Bảo bối… Ta thật sự rất thích ngươi… Thật hận không thể một ngụm mà nuốt ngươi được!”Nghe Cổ Vân Phong ghé vào giữa hai chân mình, đối với tiểu kê đáng ghét mà nói lời yêu thương, thật giống chó con vừa hít lại vừa liếm, Tống Tiệp quả thật không biết nên khóc hay cười. 

“Thoải mái không? Bảo bối…” Cổ Vân Phong dùng đầu lưỡi đụng vào linh khẩu. 

“Aaa… Van ngươi… Buông ra… Đừng hành hạ ta nữa…” Xấu hổ cùng khoái cảm lần lượt tới lui, khiến Tống Tiệp phải nước mắt lưng tròng cầu xin. 

“Ta sao lại bỏ ra được, nó run rẩy thế này, hẳn là muốn xuất rồi chăng? Xuất đi, bảo bối, cứ ở trong miệng ta mà xuất, ta sẽ một giọt không thừa mà đem “sữa tươi” của ngươi nuốt vào! Mau xuất đi!”Xuất trong miệng hắn? Nuốt vào? Aaa! Gớm chết! 

“Không! Ta không xuất! Ngươi tránh ra!” Tống Tiệp cảm thấy quá thẹn, liều mạng kiềm chế. 

“Thật cố chấp quá đi, xem ta thu phục ngươi như nào..” 

Cổ Vân Phong cười xấu xa, đột nhiên nhằm ngay bớt tiểu Hồng hoa, dùng răng nanh cạ nhẹ xuống.“Oa aaaa” Tống Tiệp chưa bao giờ biết tiểu Hồng hoa mình ghét nhất, lại chính là tử huyệt của mình! Cảm giác kì lạ cuồn cuộn kéo đến, làm cho hắn như bị sét đánh, thân mình co quắp run rẩy, điên cuồng bắn ra. Cổ Vân Phong gắt gao nuốt hết từng đợt tinh dịch vào bụng. 

“Ha… ha” Cao trào đi qua, thiếu niên kia toàn thân mềm nhũn, thở hồng hộc ngã xuống gối. 

“Lần đầu uống “sữa tươi” của bảo bối, thật là nồng đậm, tinh khiết, lại thơm nữa!” Cổ Vân Phong còn chưa hết liếm liếm mép. 

“Nói láo!” Tống Tiệp mặt đỏ như mông khỉ! Đáng ghét, ngươi cho đây là doanh nghiệp X chuyên kinh doanh sữa tươi sao? Nói láo! 

“Ta không có nói láo a, bằng không lần sau ta chừa lại chút cho ngươi thử.” 

“Ai muốn thử cái loại không có chất dinh dưỡng đó hảaaaaaaa?”“Sao lại không dinh dưỡng? Trăm phần trăm thiên nhiên, không chất bảo quản, có ích cho cơ thể, ăn vào trường sinh bất lão…” 

“Câm miệng! Câm ngay miệng cho ta!” Tống Tiệp quả thực bị tên vô sỉ này làm cho tức chết! Nhưng nhìn bộ dạng cợt nhả của hắn, sâu trong lòng lại tràn ngập cảm xúc khó nói thành lờil. Hắn… hắn không chê cái đó của ta là quái vật, còn coi nó như báu vật. Chẳng lẽ… Chẳng lẽ hắn thực sự thích ta? Giống như ta thích hắn sao? Ta thật sự… thật sự có thể tin tưởng sao? Vô cùng tự ti với cơ thể mình, nên trong lòng thiếu niên kia vẫn tràn ngập bất an nghi ngờ. 

“Xem ra bảo bối của ta vẫn không chịu tin rồi, đựơc, đành phải làm cho ngươi thấy thôi! Hắc hắc…” Cổ Vân Phong khoé miệng cười tà, đột nhiên ép hắn xuống giường, gắng tách hai chân hắn ra. 

“Aaaa! Ngươi làm gì?” Tống Tiệp nhìn thấy ác ma kia ở giữa hai chân mình, sợ hãi kêu lên. 

“Làm ngươi thích a.” Cổ Vân Phong vươn tay, cầm tính khí mềm nhũn của hắn, nhẹ nhàng cọ xát… Vốn vừa phát tiết xong, tính khí vô cùng oặt ẹo, nhưng khi bị tên hạ lưu kia vuốt ve chơi đùa, lại ngẩng đầu ưỡn ngực, hăng hái đứng lên. ” Ô, vật nhỏ này có tinh thần ghê. Thế nào? Đã thấy thích chưa?” 

“Thích cái rắm! A… Khốn nạn… Không được đùa nữa…” Cứ cọ xát như thế này, lại xuất cho coi! Thiếu niên với vốn kinh nghiệm ngang mẫu giáo gắng kiềm chế cảm xúc dâng tràn. 

“Chậc chậc, bảo bối của ta thật quá nhạy cảm, nhưng lần này không để ngươi lãng phí tuỳ tiện nữa đâu, ngươi nhẫn nại chút coi!” Cổ Vân Phong nhanh tay lẹ mắt bóp lấy tính khí đang run run.“Ô… Buông ra!” 

“Bảo bối ngoan, nhịn chút đi mà…” Cổ Vân Phong đột nhiên dùng sức đưa hai chân hắn ép lên ngực, suýt nữa bẻ gãy người hắn được luôn

“Ô oa aaaaa! Đau quá! Cổ Vân Phong, ngươi muốn giết ta hả?” Nếu xương cốt hắn không mềm, hẳn là đã gãy rồi. 

“Ố chà, bảo bối, ngươi là cán sự trưởng oai phong như thế, xương cốt nhất định mềm dẻo hơn người, không sao đâu! Lát uống nhiều “sữa tươi” hơn bổ sung canxi là được rồi!”“Ngươi khốn kiếp… ưm…a…” Tống Tiệp nói chưa xong, miệng đột nhiên bị nhét vào một cái gì đó.“Hê, thế nào? Bảo bối, lạp xưởng* của chính mình có ngon không? Đây chính là lạp xưởng hiệu “Hoa hồng” ta thích nhất đó!”Tống Tiệp ngây dại một thoáng. Ta… ta… ta…, ta ngậm lạp xưởng của chínn ta rồi? Cái thứ ghê tởm ta chán ghét đến ngay cả nhìn cũng không muốn đó ư? Trời ạaaaaaaaaaaaa! Giết ta đi!“Ô ô.. đừng… ư…” Tống Tiệp không cách gì chấp nhận, ô ô kêu la. 

“Bảo bối, đừng chống cự, gắng mút đi! Chúng ta cùng nhau vui vẻ nào!” Cổ Vân Phong mang tính khí của mình ra, điên cuồng mà dùng sức tiến vào giữa hai mông hắn. 

“Ô ư…” 

Mông từng chút từng chút bị va chạm, dương vật Tống Tiệp cũng theo cử động của người kia mà hết lần này đến lần khác tiến vào trong miệng. Cả hai cái miệng trên dưới đều ngậm dương vật đàn ông, chuyện này thực thẹn đến phát điên, Tống Tiệp thiếu chút nữa khóc được luôn. Hắn vặn vẹo cơ thể, nghẹn ngào chống cự. Nhưng một lần nữa, tên kia với tiểu huyệt mình yêu thích đã sớm hoá thành dã thú dâm dục, chỉ nhìn người kia ngậm dương vật của chính mình cũng khiến hắn phát cuồng. 

“Aa! Bảo bối, ta thích muốn chết! Thật hận không thể mỗi ngày mỗi giờ đều được ở trong cái mông này, vĩnh viễn không rời!” 

Hắn như đói như khát mà liên tục ra vào. Cái đàn ông hoàn mỹ to lớn ở mông Tống Tiệp hết lòng tiến lui, điên cuồng mạnh mẽ, mỗi lần tiến tới chỗ sâu nhất, tiểu huyệt sẽ co lại, cắn chặt lấy. Hình ảnh dâm đãng như thế lại chỉ cách mắt Tống Tiệp không đến 10cm! Tống Tiệp cảm thấy vô cùng xấu hổ, rồi lại có cảm xúc dâm mỹ khó giải thích chạy toán loạn trong mạch máu, làm hắn hưng phấn không kiềm được, quy đầu co giật, điên cuồng xuất tinh. 

“Ưm… ư…” Cảm giác cổ họng không ngừng nuốt tinh dịch của chính mình, Tống Tiệp thẹn quá, càng bắn càng nhiều. 

“Ư… Trời ạ… Bảo bối, ngươi muốn giết ta sao!” Cổ Vân Phong mắt thấy cổ họng ngưòi yêu không ngừng chuyển động, từng hơi lại từng hơi nuốt tinh dịch của chính hắn, dương vật nhạy cảm lại bị cái mông của hắn ngậm chặt, giống như cái miệng nhỏ mút mát quy đầu mình, khoái cảm không gì sánh được khiến Cổ Vân Phong điên cuồng tới lui cọ xát, gào thét bắn tinh… 

“Ư ư… Tiệp… Tiệp… ta thích muốn chết! Mau ăn đi..” Cổ Vân Phong đang bắn ở dưới mông thiếu niên kia, đột nhiên rút ra, nhét vào miệng hắn. “Ha… ha… Đến đây, bảo bối, uống xong “sữa hiệu Hoa hồng” thì uống tiếp “sữa hiệu Đại điêu*” đi!”Ngay lúc Tống Tiệp bị ép nuốt vào một đống “sữa” thì cửa phòng y tế bật mở, một đống ngừơi líu ríu kéo vào. 

Cổ Vân Phong lẫn Tống Tiệp hoảng hốt vô cùng. Nhất là Tống Tiệp, sợ tới mức cả người cứng đơ.Đội trưởng! Người có khoẻ không?” Đội viên đội bóng rổ vây quanh phía ngoài rèm giường bệnh, lớn tiếng hỏi. 

“Nhỏ giọng cái coi, bác sỹ không phải nói đội trưởng cần nghỉ ngơi sao?”Đội trưởng không biết thế nào, hay chúng ta ngó thử xem.” 

Tống Tiệp nghe vậy thiếu chút nữa bị hù chết! Aaaa! Không được! Trong miệng ngậm hai cây lạp xưởng, trong đó một của mình, một của kẻ thù không đội trời chung, bộ dạng hạ lưu dâm dật như này làm nào gặp ai được hả? Sĩ diện trong Tống Tiệp trào lên, không để ý, thiếu chút nữa bị sặc “sữa tươi”!“Khụ khụ!” Một trận ho dữ dội vang lên, bốn phía trong phòng y tế lập tức lặng như tờ. Cổ Vân Phong vội vàng nằm xuống, đưa tay vuốt vuốt ngực người kia.“Trời ạ! Đội trưởng có khoẻ không?”Đội trưởng, ngừơi sao thế? Như nào lại ho dữ vậy?” 

“Có muốn ta gọi bác sỹ không?” Ngoài rèm, đội viên đều sốt ruột hỏi han.“Khụ khụ, không sao, ta chỉ là vừa uống “sữa tươi” thôi…” 

Lời này nói ra, Tống Tiệp hận không thể cắn đứt lưỡi cho rồi! Cổ Vân Phong ở một bên che miệng, vai run không ngừng, cố không phát ra tiếng động. Ô… Giết ta đi, sao ta lại nói được lời hạ lưu như thế!!! Tống Tiệp quả thật khóc không ra nước măt.Đội trưởng muốn uống sữa ạ? Không thành vấn đề! Chúng ta đi mua ngay! Đội trưởng, người muốn uống hiệu gì?” 

“Ách, cái này…” 

Muốn chết! Kêu bản thiếu gia trả lời sao đây? Cổ Vân Phong ngưng cười, ghé vào tai hắn nhẹ nhàng nói. 

“Mau kêu họ là, hiệu “Hoa hồng”, nếu có hiệu “Đại điêu” thì tốt hơn.” 

Ngươi đi chết đi! Tống Tiệp dùng ánh mắt hung hăng chém hắn một đao!Đội trưởng! Người nói phải mua loại gì đây?”“Không, không cần. Loại này các ngươi không mua được đâu.”“Oa, đội trưởng uống sữa ngoại nhập phải không ạ?”“Là loại nổi tiếng ạ?” 

Đội trưởng chúng ra quả nhiên rất kỹ tính với sức khoẻ nha.” 

Tống Tiệp trên mặt tối sầm, Cổ Vân Phong nhìn thấy vẻ mặt đó quả tình nhịn không đựơc, cười lăn đến đau bụng, đành ôm bụng chịu trận. Mẹ ơi, những kẻ dở hơi này mà còn nói tiếp, hắn chịu sao nổi! Tống Tiệp đảo cặp mắt trắng dã, bất đắc dĩ nói.“Các ngươi ra ngoài đi, ta muốn nghỉ ngơi!”“Dạ, đội trưởng, chúng em ra đây, người nghỉ cho tốt nhé.”Đợi cho đội viên đi cả, Tống Tiệp lập tức bật dậy, đấm đá Cổ Vân Phong. 

“Cười! Ta cho ngươi cười!” 

“Haha… Là chính ngươi làm ta cười, sao lại trách ta?” 

“Nếu ngươi không bắt ta ăn cái lạp xưởng ghê tởm cùng cái thứ sữa kia, ta nói thế được sao?”“Ghê tởm? Ngươi vì sao lại ghê tởm tiểu đệ đệ của mình? Ta không thấy thế.” 

“Ngươi không cần an ủi! Ta chán ghét nó! Chán muốn chết!” 

“Tiệp, ngươi phải hiểu, phải yêu nó, ngươi mới yêu chính mình được.” Cổ Vân Phong trìu mến nhìn hắn. “Mặc kệ ai thấy thế nào, ngươi nhất định phải yêu mình, hiểu mình. Như vậy mới thực sự hạnh phúc.” 

Tống Tiệp bị lời hắn làm lay động. Yêu nó mới yêu chính mình được! Ta chưa từng nghĩ thế. Ta có thể không? Có thể yêu nó không? Ta có thể yêu chính mình không? Nứõc mắt chầm chậm rơi, giống như rửa sạch hết tự ti trong Tống Tiệp… Cổ Vân Phong đau lòng ôm hắn, ánh mắt dịu dàng vô hạn. 

“Tiệp, ta yêu ngươi, ngươi không cần giấu giếm bí mật nào với ta cả, mỗi nơi trên cơ thể ngươi, ta đều yêu, rất yêu… Bởi vì đó đều chính là ngươi.” 

Hắn yêu ta… Hắn yêu ta… Biết hết bí mật của ta, hắn vẫn yêu ta! Giống như đang tuyệt vọng chìm dưới đáy biển, nay lại được cứu lên… Tống Tiệp vươn tay ôm chặt lấy hắn, nước mắt vòng quanh. 

“Ta cũng yêu ngươi… Cổ Vân Phong… Ta yêu ngươi… Tuy ngươi rất đáng ghét, nhưng… Cám ơn ngươi…”Cám ơn ngươi đã yêu ta. Vốn tưởng rằng không ai yêu ta, đời này ta không thể yêu ai, nhưng ngươi lại yêu ta, chúng ta yêu nhau, biến cái không thể thành có thể, làm cho cuộc đời ta từ nay về sau hoàn toàn khác trước. Cám ơn ngươi, cám ơn ngươi. Ta hứa sẽ cố gắng yêu chính bản thân mình, cố gắng yêu ngươi hết lòng. Tống Tiệp ôm người yêu, ở trong lòng âm thầm hứa hẹn. 

Cổ Vân Phong nghe được lời người yêu, vốn phải cảm động đến rơi nứơc mắt, nhưng hắn đột nhiên thấy ái tính của người kia hiện lên một con chim to, nhịn không được mà cười. 

“Haha… Bảo bối, ta nghĩ ngươi yêu đại điêu hơn ta đó!”*** 

*Lạp xưởng, đại điêu: =))))))))))))))))))~~~~ ứ hứ hứ~~~~ không nói ai cũng hiểu ha =))))))))))))))~~ 

Rồi, phần quan trọng nhất đã qua. 8-> ấy nhưng không phải chuyện hay đã hết đâu nha :”> Các êm nó vỡn còn nhiều cái thú vị lớm đó 8-> thêm nữa, bạn nào là fan của hai anh hiệu trưởng thì gắng chờ thêm xíu, hai ảnh xin hứa sẽ lại tái xuất giang hồ bằng một cách vô cùng Ố vs Á ;)) have fun na!!! 

*si tư* nói thật, hai đứa nềy yêu quá đi cơ 8-> bịnh vệy mờ mình vẫn iêu quá luôn nà!!!

TT_TT Wp lại điên rồi, nên trình bày lại bị điên ồi TT_TT sẽ edit sau :((:((:((

 

 

10 responses »

  1. =))~ từ khởi nghĩa nông dân bay qua đồi chụy văn dồi từ đồi chụy văn ùm èo thành cải lương xến xủa =)) ~

    nếu tình iêu thiếu nam mà thế này ta nguyện cả đời làm thiếu nữ lết theo rình coi các thiếu nam iêu đương =))))))))))))))~~~~

    *nhắc lại* quả nhiên tụi học sinh Thượng Lạc Hữu Thượng (đặc biệt là đám sùng bái Tiệp dân nữ) cần fải cho đi đả thông đường lối rồi tổ chức khởi nghĩa nông dân =))~

  2. Tiệp của ra đáng yêu quá đi!!! — >cái này là ” Tiệp của ta” phải hok nàng?
    Ôi Ôi, tỏ tình rùi a, lời tỏ tình độc nhất thiên hạ a, thêm cái cảnh XXOO, aaaaaaaaaaaa ta ..ta.. Cứu mạng a, cấp cứu cấp cứu hok thì chết người a, ta mất máu mà chết mất…
    Ngày lành,
    Shin thân.

Comment đê, comment đê XD~~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s