Điềm mật anh túc_ Chương thứ mười một

Standard

Điềm mật anh túc

Tác giả: Mê Dương

Dịch: Quicktrans kaka

Biên tập: Phiêu Linh

Thể loại: đam mỹ tiểu thuyết, hiện đại, phụ tử

Tình trạng bản gốc: Hoàn

Note: Bản dịch này không mang mục đích thương mại và chưa được sự đồng ý của tác giả.

***

~Chương thứ mười một~

Hạ Vũ Thuỵ lái xe như bay về.

Trên đường đi, cha dượng không có nói một câu nào với cậu. Chưa từng bị đối xử lạnh lùng như vậy, Hạ Vũ Thuỵ trong lòng sợ hãi cực kì. Mấy lần thử mở miệng, lại bị biểu hiện lạnh lùng cực điểm làm cho sợ đến không nói nổi.

Làm sao bây giờ? Xem ra dượng giận thật rồi. Ai… Đừng sợ, cứ lên giường rồi thì làm nũng dượng một chút, dượng nhất định sẽ tha thứ mà.

Hạ Vũ Thuỵ trong lòng tính toán.

Hai người trên đường không nói gì, về đến nhà, những tưởng người kia muốn lên tầng trên, ngược lại anh ta lại chui vào phòng khách.

Hạ Vũ Thuỵ kinh hãi, lao lên giữ chặt tay anh ta. “Dượng, dượng muốn đi đâu?”

“Tôi không ngủ với người lạ. Buông ra!” Hạ Mặc Lâm không thèm liếc, hất mạnh tay cậu ta.

Hạ Vũ Thuỵ ngây người. “Dượng đang nói gì vậy…?Con không phải người lạ, con là Thuỵ Thuỵ, là cục cưng của dượng mà! Con không phải người lạ!”

“Là cậu!” Hạ Mặc Lâm kích động quay đầu, hai mắt đỏ ngầu sau cặp kính, oán hận nhìn cậu ta, “Tôi không biết cậu! Tôi không biết ai là Hạ đường chủ!”

Anh ta đã bị lừa một cách thảm hại. Anh ta vốn nghĩ mình hiểu hết đứa nhỏ này, hoàn toàn có được nó, nhưng hoá ra… Vẫn còn một mặt anh ta không biết tới.

Hạ Mặc Lâm, ngay cả đứa nhỏ của mình ngươi còn không biết nó làm gì bên ngoài, thì ngươi đúng là một người cha vứt đi!

… Cũng là một người chồng thất bại.

Hạ Mặc Lâm đột nhiên chán nản. “Có phải đã thấy ở bên ông già này không còn thú vị, nên muốn ra ngoài tìm sự kích thích? Cậu sao lại phải khổ sở lấy cuộc đời mình ra đùa giỡn, nếu cậu chán có thể nói cho tôi biết, tôi lập tức ra đi.”

Anh ta nói xong liền bước ra cửa.

“Không… Đừng đi! Dượng!” Hạ Vũ Thuỵ quá sợ hãi, lao nhanh đến trước mặt anh ta mà quỳ sụp xuống!

“Cậu làm gì? Đứng lên!” Hạ Mặc Lâm kêu to.

“Không!” Hạ Vũ Thuỵ ôm lấy chân người kia khóc lớn. “Ô… Dượng đừng giận, là con sai rồi, con không nên gạt dượng, chỉ vì con sợ dượng lo… Thực xin lỗi, thực xin lỗi, dượng tha thứ cho con… Xin dượng đừng đi…”

Nếu người kia bỏ đi thì Hạ Vũ Thuỵ chết mất, nên liều lĩnh xin tha thứ. Cậu có thể mất tất cả, nhưng không thể mất người cha dượng cậu rất yêu này! “Ô… Dượng à… Tha thứ cho con… Đừng bỏ con… Van dượng…”

Hành động của đứa nhỏ làm Hạ Mặc Lâm tan nát lòng. “Thuỵ Thuỵ, dượng không muốn con làm vậy, đứng lên đi!”

Đứa nhỏ này cả đời kiêu ngạo, là tất cả cuộc sống của anh ta, sao giờ lại có thể làm hành động hèn mọn này? Cho dù là vì chính anh ta, anh ta cũng không muốn!

Nhìn nỗi đau trên mặt người kia, Hạ Vũ Thuỵ cuối cùng cũng thấy có tia hy vọng, nhịn không được mà khóc to hơn, “Ô… Con không dậy, trừ phi dượng không đi.”

Hạ Mặc Lâm bất đắc dĩ thở dài, “Được, dượng không đi, dượng không đi nữa, Thuỵ Thuỵ mau đứng lên.”

Anh ta đau lòng kéo cục cưng dậy.

“Ô… Dượng à!” Hạ Vũ Thuỵ dựa sát vào ngực, ôm chặt lấy người cậu yêu nhất, “Dượng sẽ không bỏ con chứ?”

“Dượng nói bỏ con lúc nào.” Hạ Mặc Lâm cười khổ, cho dù là nổi nóng, thì cũng không hề muốn rời xa đứa nhỏ này. Anh ta chỉ là muốn có thời gian để bình tĩnh.

“Thật? Dượng vừa nãy hù chết con đó.” Hạ Vũ Thuỵ hết sợ, dùng sức ôm anh ta, ngẩng đầu lên nhìn chăm chú, “Dượng không giận con chứ?”

“Hừ, ai nói dượng không giận con?” Hạ Mặc Lâm đột nhiên túm chặt eo cậu ta, “Dượng phải trừng phạt đứa nhỏ thích nói dối này!”

Bốp… Bốp…

Tiếng bàn tay vỗ bôm bốp vang khắp phòng ngủ, một vị đại đường chủ đối với người ngoài luôn kiêu ngạo, ai gặp cũng hãi, nay lại như đứa bé khóc đến đỏ bừng mặt.

“Ô… Đừng đánh nữa mà… Aa… Đau quá… Dượng cứu con…” Hạ Vũ Thuỵ úp sấp trên đùi người kia, quần bị lột xuống, lộ ra cái mông nhẵn nhụi.

Cái mông đáng thương bình thường luôn được yêu thương, trắng nõn trắng nà, nay lại bị đánh cho hồng như mông khỉ.

“Về sau còn dám nói dối dượng nữa không?” Để ngăn chặn hậu hoạ, Hạ Mặc Lâm buộc mình phải quyết tâm, không lưu tình mà tiếp tục tung chưởng.

“Aa.. Không dám… Thuỵ Thuỵ không dám nói dối dượng nữa… ô… Dượng tha con!”

Ô… Bị dượng đánh như đánh con nít, thật là mất mặt muốn chết mà! Hạ Vũ Thuỵ khóc lóc ỉ ôi.

Cái mông đỏ rực, nóng hầm hập, giống như là lô bánh bao thơm ngon, Hạ Mặc Lâm liếm liếm môi dưới, nhịn không được mà cúi đầu liếm láp.

“Aa… ư… Dượng à…” Bị đầu lưỡi cha dượng âu yếm, Hạ Vũ Thuỵ nhịn không được mà cong cái mông đang đau, yêu thương van vỉ người kia.

Anh ta dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve da thịt nóng bỏng, rồi lẻn vào giữa hai mông, vươn ngón cái chậm rãi mơn man huyệt nhỏ…

Nhuỵ hoa* kiều diễm đỏ như lửa trong mắt anh ta giống như cây anh túc… Biết rõ có độc, biết rõ sẽ nghiện mà vẫn không kiềm chế được mà sa vào…

“Ô… ư… Ngứa quá… Ngứa quá đi… Dượng à…” Hoa huyệt đã sớm có thói quen đói khát nuốt vào món ngon kia, co rút rồi nhu động, Hạ Vũ Thuỵ rên rỉ khóc lóc đầy dục vọng.

“Đứa nhỏ dâm đãng này, muốn dượng làm gì đây?” Người kia xấu xa dùng móng tay cào nhẹ từng cánh hoa đang nở rộ.

“Ô… Cắm vào… Thuỵ Thuỵ muốn dượng cắm vào…” Hạ Vũ Thuỵ quay đầu, dùng đôi mắt ướt lệ mà khẩn cầu người kia xâm nhập.

Hừ, dượng hôm nay không có ý tha Thuỵ Thuỵ đâu.

Hạ Mặc Lâm cười tà, đưa tay xuống dưới, cầm lấy dương vật hồng hồng, trơn nhẵn mà cọ xát.

“Ôi chao ôi…” Phía trước phía sau đều bị tấn công khiến Hạ Vũ Thuỵ ngửa đầu rên rỉ, thoải mái cong người. “Dượng à… Dượng… Dượng sờ Thuỵ Thuỵ thật thích… Thích lắm…”

“Phía trước thích hơn hay là phía sau thích hơn?”

“A… Phía trước…” Hạ Vũ Thuỵ không ngừng vặn vẹo eo, dùng dương vật cọ cọ bàn tay ấm áp của người kia, lại càng thêm sung sướng.

“Phía sau thì sao?” Anh ta đâm ngón cái vào huyệt, chưa đựơc một giây lại rút ra.

Cứ lặp đi lặp lại như thế mấy lần, Hạ Vũ Thuỵ ngứa ngáy đến chịu không nổi mà khóc. “Ô… Ngứa muốn chết… Dượng à… Cứu… Cứu con…”

Hạ Mặc Lâm cười ha ha, vẫn cố tình sờ mó, tiếp tục tra tấn thân thể kia, “Dượng cứu con thế nào đây? Có phải là dùng gậy siêu to này cắm vào, làm thoả mãn cái mông dâm đãng của con không?”

Miêu tả của anh ta hạ lưu đến cực điểm nhưng lại gợi khát vọng sâu trong lòng Hạ Vũ Thuỵ, cậu vội vàng úp sấp trên đất, không thấy thẹn mà dùng tay tách hai cánh mông, “Đúng, dượng à, mau đưa gậy siêu to cắm vào đi, Thuỵ Thuỵ muốn!”

Hạ Mặc Lâm nhìn thấy đoá hoa háo sắc kia nở rộ trước mắt, dục vọng trong cơ thể đã sôi đến cực điểm, nhịn không được mà nhào lên, đem * đã trướng muốn nổ tung, dùng sức đâm vào.

“Yaaaa…” Hạ Vũ Thuỵ bị chọc một cái đã muốn xuất tinh, khoái cảm mãnh liệt quá mức làm trước mắt cậu mờ mịt đi.

Người kia ôm đầu cậu, gào to, * giống cưỡi ngựa mà nhún điên cuồng, “Đáng chết… Đứa nhỏ dâm đãng này làm sướng chết đi được! Aaa… Dượng giết nó…”

Cơ thể quằn quai, quy đầu to lớn cứng ngắc nóng bỏng quét ruột một vòng, Hạ Vũ Thuỵ thét lên một tiếng chói tai thê thiết…

“Aaa… Con muốn chết… Thuỵ Thuỵ muốn dượng làm cho chết này…” Trong cơ thể một đợt co giật, Hạ Vũ Thuỵ khóc ôm chặt lấy anh ta.

Huyệt nhỏ dâm đãng nhu động liên tục bao chặt lấy dương vật mình, Hạ Mặc Lâm ngửa cổ thở dốc, cố gắng nén cảm giác muốn xuất…

“Aaa… * bự của dượng ở trong mông Thuỵ Thuỵ lại càng bự hơn! Dượng muốn xuất có phải không? Đừng nhịn, bắn đi, bắn Thuỵ Thuỵ đi, con muốn dượng làm thế…” Hạ Vũ Thuỵ không ngừng vặn vẹo mông, muốn ép ra chất lỏng cậu yêu nhất.

Hạ Mặc Lâm rất muốn vui sướng mà bắn mạnh trong mông cục cưng, nhưng vì đang “trừng phạt”, không muốn cho cậu ta có cảm giác “hưởng thụ”, đành oán hận mà cúi người cắn cắn tai cậu ta…

“Không cần. Dượng không muốn bắn trong cái mông hư của con.”

“Ô… Dượng xấu…” Hạ Vũ Thuỵ khoé mắt rưng rưng, bĩu môi, “Thế bắn trong miệng con nhé? Thuỵ Thuỵ sẽ một giọt không thừa mà ăn hết… Dượng nhé…”

Nhìn cục cưng cám dỗ liếm môi, Hạ Mặc Lâm thiếu chút nữa nhịn không được mà làm như cậu ta muốn, bèn hít sâu, vỗ nhẹ nhẹ hai má cậu ta, “Cũng không.”

“Ô… Thế dượng muốn thế nào?” Hạ Vũ Thuỵ thất vọng muốn khóc, “A, con biết rồi, dượng có phải muốn làm theo AV*, bắn ở trên mặt Thuỵ Thuỵ?” Hạ Vũ Thuỵ hưng phấn ngẩng đầu nhìn người kia.

Hạ Mặc Lâm chỉ tưởng tượng thôi mà cũng muốn bắn tinh. Lại vội vàng hít sâu, nghiến răng nói hai chữ, “Không phải!”

“Này không phải, kia cũng không phải, ô… Dượng chẳng lẽ không muốn bắn?”

Hạ Mặc Lâm mỉm cười, lúc này mới nói ra ý định xấu xa của mình, “Để phạt tội con lừa dượng, dượng hôm nay một giọt cũng không cho Thuỵ Thuỵ, dượng tình nguyện bắn vào bồn cầu, cho chúng hưởng hết, không lưu lại dấu vết!”

“Oa… Không muốn! Không muốn!” Từ nhỏ đã quen việc cha dượng bắn trong người mình, sớm đã coi tinh dịch của anh ta như phẩm vật quý giá nên Hạ Vũ Thuỵ khóc lóc đấm lên ngực người kia. “Đó là của con, là của Thuỵ Thuỵ! Dượng không thể làm vậy!”

“Thế về sau còn dám lừa dượng nữa không?”

“Ô… Không dám… Dượng à…” Hạ Vũ Thuỵ ôm cổ lấy lòng, liếm môi  anh ta, “Van dượng bắn Thuỵ Thuỵ đi mà… Mông, miệng, ngực, trên mặt… Dượng muốn bắn chỗ nào cũng được… Toàn thân Thuỵ Thuỵ từ trên xuống dưới là của dượng hết…”

Nghe những lời dâm đãng cực độ của cục cưng, Hạ Mặc Lâm ầm một tiếng đã hoàn toàn mất lí trí, rống lên như dã thú, nắm lấy cái mông dâm dật mà cuồng loạn đưa đẩy.

“Aaa… Con là tiểu yêu dâm đãng… Dượng bắn chết con…”

“Aaa… Bắn đi… Bắn cho con… Thuỵ Thuỵ muốn… Dượng à…” Hạ Vũ Thuỵ nhịn mãi rồi cũng hét lên mà bắn ra.

Hạ Mặc Lâm gào to, hung hăng nhấn mạnh hai cái ở cái mông đầy chặt, rút ra rồi ngồi xổm, bắn hết tinh dịch lên mặt cậu trai.

Hạ Vũ Thuỵ hai mắt mờ mờ, cảm thấy thoả mãn mà lấy tay quét tinh dịch trên mặt cho vào miệng ăn sạch.

Hạ Mặc Lâm tỉnh táo lại, thấy đứa nhỏ đang ăn ngon lành, không khỏi bốc hoả.

Không được, thế này là giáo dục thất bại rồi, đứa nhỏ này sẽ không tiếp thu đựơc sự giáo huấn.

“Hừ, Thuỵ Thuỵ, việc trừng phạt của dượng còn chưa xong đâu.”

“A? Cái gì? Ô… Đừng… Dượng đừng bóp kê kê của con… Cứu…”

Liên tục hai ngày hai đêm Hạ Vũ Thuỵ bị * bự của cha dượng “trừng phạt” đến không xuống đựơc giường. Ngay cả đi WC cũng là nhờ người kia dìu đi, bằng không thì hai chân cậu không còn sức mà đứng nữa.

Hai chân gập lại, được người kia nâng lên như trẻ con trước bồn cầu, Hạ Vũ Thuỵ thấy thẹn muốn khóc, “Ô… Đừng, con không cần, dượng thả con ra.”

“Đừng mơ.” Hạ Mặc Lâm từ sau lưng cắn cắn cái tai đáng yêu, “Mau giải quyết đi, cưng à.”

“Ư… Không…” Hạ Vũ Thuỵ vẫn tiếp tục kháng cự.

“Thật không muốn?” Hạ Mặc Lâm xấu xa đưa đầu lưỡi vào sâu trong tai, giống như giao hợp mà đẩy đưa.

“Ô aaaa… Không…” Anh ta khiêu khích như vậy làm Hạ Vũ Thuỵ mẫn cảm mà không kiềm được…

Chất lỏng vàng tươi, toả hương sực nức phun ra…

“Ô… Mất mặt quá… Dượng là đồ bại hoại…”

Nhìn đứa nhỏ bình thường kiêu ngạo, oai phong nay lại có hành vi đáng thẹn thế này, Hạ Mặc Lâm cũng hưng phấn, “Được, còn dám mắng dượng.”

Anh ta đưa dương vật cương cứng để ở giữa mông, “Nói thật cho dượng, con gia nhập bang hội khi nào?”

“Mười… Mười bảy…”

“Cái gì? Sớm vậy ư?”

“Ô… Dượng đừng giận…”

Hạ Mặc Lâm nén lửa giận, hít sâu, “Được, dượng lại hỏi, con rốt cuộc vì cái gì lại gia nhập Vân Dật hội?”

“Khi đó con… Con cần tiền”

“Còn nói dối!”

Đứa nhỏ này không những thừa kế gia tài bạc triệu, mà chính anh ta cũng cho nó tiền tiêu vặt không ít, như thế nào lại cần tiền?

Cảm thấy mình bị lừa, anh ta phẫn nộ động người một cái, dương vật phập một tiếng cắm mạnh vào huyệt nhỏ vốn đã bị làm cho giãn rộng.

“Aaa…” Hạ Vũ Thuỵ cong người, hét lên thất thanh, nước tiểu còn sót lại bị kích động lại phun nốt.

“Nói thật cho dượng!” Hạ Mặc Lâm nâng cao mông cậu ta khỏi *, như muốn rời ra, rồi lại nhấn mạnh xuống! Sức nặng cơ thể cũng  đủ khiến hung khí kia ngập lút, ruột mỏng manh cũng đã bị đâm tận tình.

“Yaaa…” Dương vật giữa hai chân giống như nổ tung mà không ngừng tuôn trào, Hạ Vũ Thuỵ lắc đầu điên cuồng khóc lóc, không còn biết là thứ mình bắn ra là tinh dịch hay nước tiểu nữa. “Ô aaa…  Tha con đi… Dượng à…”

Hạ Mặc Lâm từ trước đến nay vốn ôn hoà thì giờ giận đến phát cuồng, không chút thương tiếc mà hung hăng nhấn mạnh, “Nếu không khai thật, dượng làm con chết đó! Nói mau!”

“Ô… Con rõ ràng là nói thật mà…”

Hạ Vũ Thuỵ khóc lóc kể rõ mọi chuyện…

Một tuần sau là sinh nhật cha dượng.

Đây là sinh nhật đầu tiên hai người bên nhau.

Hạ Vũ Thuỵ ha quyết tâm phải làm cho cha dượng thật vui vẻ.

“Mua thứ gì cho dượng đây?” Trên khu phố đông, một cậu trai vừa đi dạo vừa nhìn xung quanh, nhưng không có gì đập vào mắt. “Thật mệt đầu, không có thứ nào hợp ý mình cả.”

Cà vạt, áo sơ mi, đồng hồ mà mấy thứ giống vậy chẳng có gì thú vị. Rốt cuộc tặng gì đây?

“Vũ Thuỵ!”

Đột nhiên một nam sinh ngồi quán bên đường, tóc húi cua, gọi cậu, dùng tay vẫy lia lịa.

“Cậu là ai?” Hạ Vũ Thuỵ nhíu mày, nhìn cậu ta.

“Tôi là Tiểu Hắc, cậu không nhớ sao? Học cùng cậu hồi xưa đó.”

“…” Hạ Vũ Thuỵ vẫn im lặng nhìn.

Thấy cậu ta không có dấu hiệu nhớ mình, Tiểu Hắc gãi gãi đầu, bất lực thở dài. “Quên đi, tôi cũng không nghĩ cậu nhớ tôi. Cậu từ nhỏ ở lớp luôn đơn độc một mình, cơ bản không có ai trong mắt, tôi còn ngồi ngay trước mặt cậu mà còn không nhớ, thật buồn mà.”

Hạ Vũ Thuỵ từ khi gặp được cha dượng yêu dấu thì quả thật đã trở thành thằng nhóc quái gở lạ lùng. Cơ mà hiện tại người kia cũng muốn cậu phải thay đổi thói quen đó.

Vì muốn hiểu anh ta, nên đã đem toàn bộ thế giới đẩy ra đằng sau, tự làm mình khác biệt, Hạ Vũ Thuỵ khó khăn lắm mới mở miệng. “Tiểu Hắc à? Cậu làm gì ở đây?”

Thấy con người nổi tiếng xinh đẹp ở trường chủ động hỏi han mình, Tiểu Hắc lập tức toét miệng cười, “Tôi bày một sạp hàng đó. Trong nhà cho ít tiền tiêu vặt quá, muốn sống phải dựa vào mình thôi. Nói trộm, chứ cô bạn tôi thích sắp đến sinh nhật rồi, tôi phải lo cho kịp ngày còn mua quà cho cô ấy, còn ngỏ lời nữa. Tôi tiết kiệm mấy tháng rồi, hiện còn thiếu chút tiền thôi. Lợi hại không?”

Hạ Vũ Thuỵ nghe vậy đột nhiên hiểu ra chuyện gì đó.

Đúng vậy, chỉ có dùng tiền mình kiếm được mua quà mới có ý nghĩa nhất thôi!

“Tiểu Hắc, tôi cũng muốn để dành tiền, cậu dạy tôi bán hàng như thế nào đi.”

“Cái gì? Cậu thiếu tiền á?” Tiểu Hắc nhớ rõ Hạ Vũ Thuỵ là công tử nhà giàu mà.

“Tôi có lý do của mình, cậu rốt cuộc có giúp không?”

“A, giúp, đương nhiên giúp.” Bạn Hạ thật đáng thương, có vẻ như cảnh nhà sa sút thì phải. Không sao, Tiểu Hắc mình nhất định giúp cậu!

Kế hoạch nhờ sự giúp đỡ của bạn học Tiểu Hắc đã thuận lợi mà tiến hành.

Vì sợ cha dượng phát hiện mình bán hàng ven đường, Hạ Vũ Thuỵ cứ tối cuối tuần là lại nói dối đi sinh nhật bạn học.

“Tiểu Hắc, sao lại đưa tôi tới đây?” Cậu ta phát hiện chỗ bọn họ tới là trước cửa quán rượu Bright Rainbow.

“Nơi này là quán rượu, có nhiều cô, chúng ta bán đồ trang sức họ nhất định sẽ thích lắm.” Tiểu Hắc không hổ là tay buôn bán lão luyện, biết chỗ nào có thể kiếm lợi.

“Thì ra thế, khó trách cậu mang theo bao nhiêu là trang sức màu mè đến cực điểm, tôi còn đang nghĩ óc thẩm mỹ của cậu hẳn là có vấn đề đó.”

“Ha ha, có phải tôi dùng đâu, sợ gì. Nào, giúp tôi dựng cái này lên.”

“Được.”

Hai người phân công hợp tác, rất nhanh dựng xong quầy hàng.

Bởi vì Hạ Vũ Thuỵ dung mạo rất xinh đẹp nên trước quầy đã túm tụm một đống các cô õng ẹo của quán rượu.

“Hi, cậu em, mới tới à, trước kia chưa từng thấy qua cậu.”

“Cậu em đáng yêu quá, tên gì thế?”

“Cho tới giờ chưa thấy qua cậu em nào đẹp thế này, em trai năm nay bao nhiêu tuổi?”

Một đám con gái ăn mặc sành điệu không thèm xem hàng mà toàn vây quanh Hạ Vũ Thuỵ líu ríu hỏi liên tục.

Hạ Vũ Thuỵ vốn kì thị phụ nữ, ngay lúc sắp bốc hoả thì trước quầy bỗng vang lên một loạt âm thanh hỗn độn.

“Tiểu Diễm, Tiểu Tuyết, Tiểu Lâm, các cô không ở trong quán ra đây làm gì?”

Mấy cô nghe thấy giọng quen, vội quay lại, cười cười bổ nhào tới chỗ một người!

“Anh Long đáng ghét, như thế nào lâu như vậy không đến, người ta nhớ anh muốn chết!”

“Đúng là, Tiểu Tuyết nhớ anh Long sao.”

“Em cũng vậy, em cũng vậy, anh Long lâu thế không gặp bọn em, ai cũng thành khuê phòng oán phụ hết rồi.”

“Há, cái gì mà khuê phòng oán phụ, có mà khuê phòng dâm phụ ấy.” Người được gọi là anh Long bộ dạng cao lớn tráng kiện cười dâm đãng, bắt đầu cấu véo mông các cô.

“Ha ha…” Các cô nhất loạt cười to.

“Được rồi, đừng làm ồn nữa. Đợi anh Cả tới thị sát quán, các em phải biểu hiện cho tốt đó.”

“Aaa… Ông chủ tới? Thật vui quá!” Mấy cô như sắp đựơc gặp minh tinh thần tượng mà hét ầm lên. “Anh Long, anh đừng gạt bọn em nha.”

“Gì, mấy em cho Giang Kiêu Long này là loại người gì? Đó, không phải anh Cả đến rồi sao.” Giang Kiêu Long chỉ vào chiếc Limousine cùng một đống người đang bu xung quanh.

“Oa, thật là ông chủ rồi, đẹp trai quá!”

Bọn họ ngắm nghía người đàn ông mới tới, cao to rắn rỏi, ngũ quan cương nghị, có khí chất khiến người ta không thể không thần phục.

Ừm, so với anh Long, người đó còn trội hơn. Hạ Vũ Thuỵ liên tục dùng mắt quan sát.

“Ông chủ ạ.” Mấy cô nhìn thấy thần tượng đến, vội bỏ ngay bộ dạng nhí nhố, trở nên hết sức đoan trang.

Hừ, đàn bà chính là thứ hai mặt mà. Hạ Vũ Thuỵ ở bên cười nhạt.

Người kia trên mặt vẫn lạnh lùng, một chút tươi cười cũng không có. “Giờ không phải lúc làm việc sao? Các cô sao lại ở đây?”

“Dạ. ông chủ, bọn em về ngay.” Lời anh ta nói làm các cô sắc mặt trắng nhợt, vội vàng trốn mất dạng.

Nhìn người kia đối với các cô không hề tránh né, Hạ Vũ Thuỵ cảm thấy rất có cảm tình.

Nhưng có người lại bật lại. “Anh Cả, tuy rằng tôi rất thích bộ dạng lãnh đạm của anh, nhưng đối với các cô gái trẻ thì nên nói chuyện dịu dàng một chút.”

Người kia lạnh lùng nhìn, “Kiêu Long, cậu lớn rồi, đừng cứ luôn dính dáng tới phụ nữ như vậy, mau tìm một cô gái tốt đi.”

“Tôi không ngu đâu, không bị ràng buộc mới là tự do. Sao lại phải tìm người quản mình chứ?”

“Thôi đi, tôi thấy cậu cũng không thích hợp với chuyện kết hôn.” Người kia thản nhiên cười cười.

“Hii, vẫn là anh Cả hiểu tôi.”

“Chúng ta vào đi thôi.”

“Vâng, anh Cả.”

Nói thì lâu, làm thì nhanh, ngay khi hai người xoay người lại, trong nháy mắt Hạ Vũ Thuỵ nhạy cảm phát hiện một người đàn ông bịt khẩu trang, chĩa súng về phía họ…

“Cẩn thận!” Hạ Vũ Thuỵ hét to cảnh báo, theo bản năng mà phi cả quầy hàng lẫn hòm gỗ vào kẻ kia.

“A…” Cơ thể hắn bị va đập làm cho lảo đảo, súng cũng văng xuống đất, hắn cố vươn tay bắt lấy hòng muốn tiếp tục.

Nhưng đã quá muộn, vài giây tạm dừng cũng đủ để hai người đàn ông thân thủ nhanh nhẹn chớp lấy thời cơ, rút súng bắn lủng tay hắn.

“Aaa…” Kẻ kia đau đớn kêu lên.

“Kiêu Long, đem hắn đi điều tra cẩn thận.”

“Dạ, anh Cả.”

Sau một hồi hỗn loạn, Tiểu Hắc mới rụt rè thò mặt ra từ phía sau bức tường. “Ô… Xong rồi, Hạ Vũ Thuỵ, mọi thứ của chúng ta bị cậu phá hết rồi.”

Đống trang sức hôm nay đã bị quăng đi sạch, Tiểu Vũ đau khổ lộ rõ.

Nguy rồi, thế này, quà sinh nhật cho dượng không phải cũng đứt rồi ư? Hạ Vũ Thuỵ cũng mặt nhăn mày nhó.

Người đàn ông đứng bên đã hoàn toàn chứng kiến đựơc cơ trí cùng dũng khí của cậu trai, “Cậu bạn này, vô cùng cảm ơn cậu đã cứu, tôi sẽ bồi thường hết mọi tổn thất của cậu, cũng sẽ hậu tạ xứng đáng.”

“Không cần, cứu anh là tôi tự nguyện, anh không nợ tôi gì cả. Tiểu Hắc, thật xin lỗi, tôi sẽ bồi thường cho cậu. Cậu về trước đi.”

“Cậu muốn làm vậy ư?… Được rồi, tôi đi trước.”

Đợi cho Tiểu Hắc đi rồi, Hạ Vũ Thuỵ ngồi xổm xuống bắt đầu thu dọn đống trang sức rải rác. Không ngờ người kia cũng ngồi xuống giúp tìm đám đã từng là vòng vèo, hoa tai. Hạ Vũ Thuỵ có chút ngạc nhiên. Ông anh Cả xã hội đen này thật đặc biệt.

Cậu bỗng nhiên có một ý tưởng táo bạo, ngẩng đầu nhìn thẳng anh ta, “Ông chủ, tôi cần kiếm tiền, tôi làm công cho anh nhé.”

Người kia nghe vậy ngẩn ra, sắc mặt không thay đổi nhìn cậu, rất lâu không trả lời.

Ngay lúc cậu trai nghĩ mình bị cự tuyệt rồi, anh ta lại chìa tay. “Trầm Quan Kiệu.”

Cậu mỉm cười, bắt tay anh ta. “Hạ Vũ Thuỵ.”

Hai người vốn không quen biết, tuổi tác cách xa lại nảy sinh cảm tình.

Từ ngày đó, Hạ Vũ Thuỵ gia nhập Vân Dật hội do Trầm Quan Kiệu lãnh đạo, tích cực học tập mọi vấn đề của bang, cũng nhờ cậu thông minh mưu lược, không đến hai năm đã vang danh giới giang hồ…

“Được, con nói thật điều cuối này coi, cây bút máy con tặng dượng lúc trước cũng là do con gia nhập xã hội đen mà ra ư?” Hạ Mặc Lâm giận đến mức nhấn mạnh một cái…

“Aaa…” Bị đâm đến chịu không nổi, Hạ Vũ Thuỵ khóc lóc cầu xin. “Ô… Dượng à, xin lỗi mà… Dượng tha Thuỵ Thuỵ đi…”

“Dượng không tha cho con.” Anh ta rút dương vật, ép cậu ta vào tường rồi từ phía trước mà tiến vào.

“Ô ư… Ưm…” Hạ Vũ Thuỵ mẫn cảm mà giật một cái.

Hạ Mặc Lâm nắm đầu cậu, hung hăng hôn lên môi, “Trừ phi con chấp nhận rời bỏ Vân Dật hội, nơi mà giết người không chớp mắt đó, bằng không dượng vẫn nhốt con ở nhà, làm cho đến khi nào con chịu thì thôi!”

“Ô… Dượng à, Vân Dật hội sớm đã trong sạch rồi, hơn nữa chúng con không có giết người không chớp mắt đâu. Bọn con tuân thủ luật lệ của bạch đạo*, là người tốt đó.”

Đáng tiếc người kia đang cơn nóng giận, căn bản nghe không có lọt, “Còn muốn gạt dượng!”

“Ái… Vì cái gì mà con nói thật dượng đều không tin… Aaa… Dượng à… Nhẹ môt chút… Thuỵ Thuỵ bị dượng làm cho nát bét mất… Dượng à…”

Hạ đại đường chủ uy chấn giang hồ thật đáng thương, cứ như vậy bị cha dượng nhốt ở nhà, hung hăng “trừng phạt” hai ngày ba đêm.

***

*Nhuỵ hoa: huyệt nhỏ đó đó ;))

*AV: Phim cấp 3 :”>

*Bạch đạo: ngược với hắc đạo đó.

8-> còn một chương nữa thôi~~~*múa múa*

 

11 responses »

  1. Hai cha con nhà này đúng là quái vật. ko biết 2 bạn ấy lấy đâu ra sức mà ” trừng phạt” khiếp thế.

    Mình cũng thích bạn vương tử và Tiêu Viễn nữa. Ko biết có truyện viết về 2 bạn ấy ko. Nếu có thì bạn nào biết vui lòng cho mình xin cái tên truyện.

  2. Tớ có tí thắc mắc, hình như tớ thấy có 1 câu trong bản dịch không giống trong bản QT.
    Cái câu ” … Cũng là đã yêu sai người rồi …”
    Trong QT là ” cũng là một thất bại đích vợ”.
    Theo tớ biết thì phải là “Cũng là một người chồng thất bại” chứ nhỉ? :)

Comment đê, comment đê XD~~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s