Sôi trào- Chương thứ tư( phần một)

Standard

Sôi trào

Tác giả: Huỳnh Dạ

Dịch: Quicktrans kaka

Biên tập: Phiêu Linh

Thể loại: đam mỹ tiểu thuyết, hiện đại

Tình trạng bản gốc: Hoàn

Note: Bản dịch này không mang mục đích thương mại và chưa được sự đồng ý của tác giả.

***

~Chương thứ tư~

Hàn Quý Bắc cố sức đỡ cấp trên, từ trong túi đối phương lấy chìa khóa mở cửa.
Cảm giác cơ thể nặng trĩu áp bên người, nên Hàn Quý Bắc cố đưa đối phương nhanh chóng đi vào, lướt qua cửa, đến khi đối phương yên ổn nằm trên sô pha phòng khách rồi mới nhẹ thở phào.
Người đàn ông hình như đang ngủ, hơi thở ổn định đầy mùi cồn, hai má trắng nõn hơi hồng, lại khiến cho cậu nghĩ linh tinh rằng đó là cấp trên đang tự xấu hổ… Dù gì cũng chỉ là tưởng tượng, vì khuôn mặt người đàn ông này vẫn căng cứng như cũ, tựa hồ chưa từng thả lỏng, cũng sẽ không cho bản thân có cơ hội thả lỏng.
Hơi thở đối phương có mùi thuốc quen thuộc quyện lẫn vào mùi cồn, trên quần áo thoảng mùi nước hoa đầy nam tính để che mùi thuốc, khiến Hàn Quý Bắc trong một lúc cảm thấy như bị mê hoặc…
Cậu còn chưa quên quá khứ hai người đã có.
Mùi hương trên cơ thể người đàn ông này không thể nói là dễ chịu, bởi có trộn lẫn mùi thuốc lá hơi khét, nhưng giờ phút này lại được ngửi thấy thứ mùi ấy, làm cho cậu có cảm giác thật hoài niệm.
Chia tay chỉ trong phút chốc, nhưng cũng khiến khoảng cách giữa cậu và anh ta dài ra rất nhiều.
Năm năm qua, cậu có một phần ba ngày tới chỗ ở của cấp trên, gọi đối phương rời giường ăn sáng rồi đưa đối phương đi làm; lại có một phần ba ngày khác trên cùng một giường với người đàn ông cậu gọi là cấp trên, mê đắm đến tận sớm mai; cũng có một phần ba ngày không cần gặp người đàn ông ấy, nhưng những chuyện người ấy giao cậu luôn ghi nhớ trong đầu không thể quên…
Anh ta ở trong cuộc sống cậu đã quá ăn sâu bén rễ, nên đến khi quan hệ đoạn tuyệt rồi lại khiến cậu cảm thấy có chút mất mát khó hiểu.
Cậu không bao giờ còn phải dậy sớm chỉ để đưa người đó đến công ty, cũng không cần vì đối phương mà ngoan ngoãn trình diện ở nhà anh ta, chờ đợi anh ta.
Đối phương không hề cần cậu, khiến cậu cảm thấy thất vọng.
Đắp lên người cấp trên cái chăn lông, Hàn Quý Bắc nhìn khuôn mặt say ngủ của đối phương, sau đó một hồi, khi đang định rời đi, lại thấy…
“Này…” Cậu tròn mắt nhìn tay đối phương, ngạc nhiên.
Không biết từ khi nào, ngón tay thon dài của anh ta đã nắm chặt một góc áo sơmi của cậu.
“Tổng giám đốc, phiền Ngài mau buông tay được không?”
Mắt đối phương không mở, hơi híp lại, vẻ mặt ngà ngà cùng buồn ngủ trộn lẫn.
“Đừng đi…”
“A?”
Hàn Quý Bắc nghe lời anh ta thốt ra, trong một giây ngẩn cả người.
Người đàn ông trước mắt thật là ông chủ cậu sao? Người ấy sao có thể nói những lời như làm nũng thế được!
Nhất định có nhầm lẫn…
“Tổng giám đốc, Ngài biết tôi là ai không?”
“A… Duẫn Giang… Đừng… Đi…”
Quả nhiên là nhận sai người mà.
Đúng thế, cấp trên lãnh đạm của cậu, làm sao có thể biết anh ta đang nói ra những lời làm nũng này với ai?
“Được được, không đi thì không đi.” Hàn Quý Bắc miễn cưỡng nói: “Vậy, Ngài cứ buông tay ra đi nhé?”
“… Buông ra… Cậu sẽ… Đi…” Người đàn ông lè nhè nói xong, hơi hé đôi mắt ướt nước, như có thể phản chiếu khuôn mặt Hàn Quý Bắc.
“Ngài nhìn kĩ đi, tôi không phải Trần Duẫn Giang, Ngài giữ tôi cũng vô ích thôi.” Hàn Quý Bắc giải thích. Tuy rằng việc giải thích với người say có chút hơi hâm hâm.
“… Không phải… Duẫn Giang?”
“Đúng, tôi không phải anh ta đâu.” Cho nên mau buông tay đi.
“… Thế… Cậu là ai?”
Cậu không khỏi cảm thấy buồn cười.
Người đàn ông trước mắt khi say giống như trẻ con, cùng với vẻ lãnh đạm khi tỉnh táo, quả thật khác biệt quá lớn.
“Tôi là Hàn Quý Bắc, không phải Trần Duẫn Giang.” Cho nên mau buông tay đi.
“Hàn… Quý Bắc?”
“Đúng.”
Người này sao còn chưa chịu buông tay? Hàn Quý Bắc trong lòng nghi hoặc.
“Không được đi, không được đi…”
Người đàn ông nói đi nói lại ba chữ này, Hàn Quý Bắc rốt cuộc mất kiên nhẫn.
Cậu muốn gỡ tay anh ta ra khỏi quần áo mình, nhưng tay đối phương nắm chặt quá, khiến cậu cố mấy cũng không xong.
“Không được đi… Quý Bắc…” Giọng người đàn ông trầm trầm, có chút không rõ.
Hàn Quý Bắc nghe đối phương yếu ớt nói hai từ cuối, ngây người một chút.
Trong trí nhớ, hình như… Đây là lần đầu cấp trên gọi tên cậu.
Trong nháy mắt cậu cảm thấy lông tơ sau gáy dựng hết lên, đáy lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp không hình dung nổi.
Cậu vào công ty không bao lâu thì đã lên giường, nhưng sau năm năm quen biết, cậu lần đầu tiên nghe thấy đối phương gọi tên mình, thật không biết nên vui sướng hay đau lòng.
Nhưng nói thì nói vậy, kì thật chính cậu cũng chưa từng gọi tên cấp trên.
“Tổng giám đốc” hoặc “Âu Dương tiên sinh” chính là cách xưng hô từ trước đến nay của cậu.
“Tổng giám đốc, coi như tôi xin Ngài, Ngài làm ơn để tôi về ngủ nhé?”
Mười lăm phút sau, Hàn Quý Bắc nói như vậy.
Nhận thấy người kia sắp ngủ lại lần thứ hai, cậu nghĩ nếu không chớp lấy thời cơ này, có thể đêm nay không về được mất.
Người đàn ông hé mắt tựa hồ có chút nghi ngờ nhìn cậu, trên khuôn mặt vẫn còn lưu lại chút men say hồng nhạt.
Cậu nhìn người kia, cố gắng làm vẻ khẩn cầu.
Người kia nhìn cậu, cậu nhìn anh ta, trong nháy mắt cảm thấy trời đất xoay chuyển.
Phục hồi lại tinh thần, cậu phát hiện mình đang úp sấp lên người anh ta, cánh tay mạnh mẽ đang ghì bên hông cậu.
“Tổng giám đốc…”
“Tôi buông tay ra rồi…” Giọng trầm êm nói như thế, người đàn ông ngũ quan tinh tế, tỏ vẻ vô tội.
Hàn Quý Bắc bất đắc dĩ trừng mắt một cái với anh ta.
Tay anh ta- giống như giữ thắt lưng cậu không muốn buông?
Khi Hàn Quý Bắc đang tự hỏi xem nên thoát thân thế nào, người đàn ông lại càng ôm chặt, đưa đầu lưỡi ghé vào tai cậu liếm láp.
Gai ốc nổi lên khắp người, Hàn Quý Bắc mới nhận ra kẻ say kia đang làm gì mình.
Đầu lưỡi mềm lại ấm ở bên tai cậu, liếm lên vành tai, thậm chí còn ngậm vành tai cậu mà mút, giống như khiêu khích.
“Này, buông ra…” Cậu đẩy đối phương, đối phương lại không hề ngừng.
Hàn Quý Bắc cảm thấy đối phương thở dốc, cơ thể áp sát cảm nhận được dục vọng của đối phương đang thức tỉnh, vì thế toàn thân không tự chủ mà cứng ngắc.
Bàn tay nóng bỏng của đối phương vuốt ve eo cậu, sau đó lần theo vạt áo, xâm nhập vào trong áo sơmi, dịu dàng vỗ về da thịt bên hông cậu.
Thắt lưng mẫn cảm bị sờ soạng vài lần như thế, Hàn Quý Bắc nhất thời xuội lơ.
Ham muốn quen thuộc của bọn họ tràn ngập phòng khách, cậu biết đối phương muốn làm gì, cũng biết đối phương nhận ra bản thân cậu sẽ không cự tuyệt.
Cho dù là say, người đàn ông lãnh đạm này cũng là muốn ăn cậu rồi.
Với cá tính của mình thì cậu không cự tuyệt nổi.
Nhưng mà, rốt cuộc đến khi bị hôn môi, thình lình trong đầu hiện lên khuôn mặt tươi cười thẹn thùng của tình nhân mới qua lại không lâu.
Vì thế cậu dùng toàn bộ sức lực vuột ra khỏi đôi môi người đàn ông kia.
Tuy cơ thể nóng sực vẫn ép sát anh ta, nhưng Hàn Quý Bắc biết, chính mình sẽ không tiếp tục chuyện này.
Người đàn ông không nói gì, cậu cũng không nói gì.
Cho đến khi cậu cảm nhận được tâm tình của đối phương, cậu mới nhận ra đối phương hôm nay đã uống quá nhiều.
Đôi mắt mờ mịt của Âu Dương Kính cuối cùng mở ra, nhưng đôi mắt đen sẫm lại ướt át, khóe mắt hơi hồng, dần dần tích tụ chất lỏng trong suốt… Đó là nước mắt của người vốn không dễ gì khóc trước mặt người khác.
Người đàn ông luôn lãnh đạm cao ngạo này, lại khóc trước mặt cậu, chỉ đơn giản bởi người anh ta thầm yêu sắp cùng người con gái khác bước vào cung điện mang tên hôn nhân.
Hàn Quý Bắc nhìn chóp mũi thẳng của cấp trên dần đỏ, trên mặt đầy ngấn nước, trong lòng không biết có chỗ nào đó như bị đâm mạnh, nhịn không được mà vươn tay ra, thay đối phương lau đi những giọt nước mắt không ngừng tuôn.
Theo bản năng mà nhẹ xoa hai má đối phương, trong khoảng khắc lại bị vẻ mặt của anh ta làm cho giật mình.

 

***

Haiz, mình thương cả hai em… Haiz…

[cập nhập lại 17/12/2011]

6 responses »

  1. *tung hoa tung hoa* Ô ta có tem nà~

    Một phiếu cho em Quý Bắc vì ko bị chồng cũ quyến dũ~ =)) *cầm chảo lên đề phòng bị các bạn chờ H oánh*

    Thực tình đoạn em Quý Bắc bị ôm mà em nói tên em ra rồi bảo em ko phải anh kia xong trong đầu nghĩ kiểu “..đã biết trước mà, nên anh buông tay ra đi…” làm ta muốn đá cho thằng say kia tỉnh thì thôi…

  2. Hờ, ta thật ghét mấy cái cảnh như này.

    Mỗi lần thấy người ta phải loay hoay lựa chọn giữa hai anh đẹp trai ngời ngời là không cầm lòng nổi.

    Thật muốn bạn Bắc một phát túm cả hai, nhanh gọn lẹ XD~

  3. *đè Hạ An ra bịt mỏ*

    Phản đối chế độ đa phu đa thê =))

    *chuyển chủ đề+xoay ra kiến nghị*

    Ê Yui :(( Ta (tiếp tục) kịch liệt phản đối chế độ cắt chương (vô nhân tính này)…

    *lăn ra ăn vạ+gào rú*

    • *cắn cắn*

      Dám bịt mỏ ta à ? *đá đá*

      Ta là thích nhất thụ đa công ó, thì sao nào *plè*

      Gặp ngươi thì có muốn gom hết không a ?

      Toàn là chai đợp đấy, mĩ công mĩ thụ đấy, bỏ được thằng lào ? *xùy*

      Cái đồ xàm ngôn loạn ngữ *đạp đạp*

  4. Bới mãi cuối cùng cũng tìm ra lỗi giữa bạt ngàn chữ này :D

    “Mùi hương trên cơ thể người đàn ông này không thể nói là dễ chịu, bởi có trộn lẫn mùi thuốc lá hơi khét, nhưng giờ phút này lại được ngửi thấy thứ mùi áy” —-> ấy (XD)

    “Cậu vào công ty không bao lâu thì đã lên giường, nhưng sau năm năm quen biét, cậu lần đầu tiên nghe thấy đối phương gọi tên mình” —-> quen biết

    Hết XDXDXDXD ~~ Tìm lỗi của bạn cũng khó ghê gớm :P

Comment đê, comment đê XD~~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s