Sôi trào- Chương thứ tư( phần hai)

Standard

Sôi trào

Tác giả: Huỳnh Dạ

Dịch: Quicktrans kaka

Biên tập: Phiêu Linh

Thể loại: đam mỹ tiểu thuyết, hiện đại

Tình trạng bản gốc: Hoàn

Note: Bản dịch này không mang mục đích thương mại và chưa được sự đồng ý của tác giả.

***

Một khắc trước hai người còn vì ham muốn mà cơ thể quấn quýt đến nóng lên, giờ khắc này người đàn ông trước mắt cậu lộ ra vẻ mặt như vậy… Nói chính mình không vì thế mà cảm thấy xao xuyến là gạt người, nhưng Hàn Quý Bắc không khỏi hoài nghi, Âu Dương Kính có thể ở trước mặt cậu làm ra vẻ trìu mến thế sao? Cấp trên cậu rõ ràng là một người đàn ông không hề yếu đuối, cũng không phải gã say giống như trẻ con lúc này, thậm chí còn vì thất tình mà khóc đến đẫm nước mắt.
Phòng khách thật im lặng, người đàn ông vẫn khóc không ra tiếng.
Nước mắt từng giọt từng giọt rơi từ khóe mắt, ướt đầy khuôn mặt tuấn tú trắng trẻo.
Hàn Quý Bắc vẫn ở trên người anh ta, thắt lưng bị giữ chặt, không thể động đậy, tiến thoái lưỡng nan, giờ phút này nếu có thể chọn, cậu không muốn đẩy người đàn ông đang khóc như trẻ nhỏ kia ra; Âu Dương Kính có lẽ vẫn say, có lẽ đã tỉnh, nhưng Hàn Quý Bắc hoàn toàn không muốn nghĩ nhiều.
Chuyện cậu có thể làm, chính là khi người kia khóc, thay đối phương lau nước mắt, sau đó cho đối phương sự ấm áp dù chỉ một chút thôi.
Nhưng mà chuyện cậu có thể làm chỉ có thế, vì nước mắt Âu Dương Kính không phải vì cậu mà rơi.
Không biết qua bao lâu, nước mắt Âu Dương Kính rốt cuộc ngừng.
Hàn Quý Bắc cũng vì thế mà thở dài nhẹ nhõm.
Đối phương khóc đến sưng cả mắt, khóe mắt đỏ quạch, ngay cả chóp mũi cũng hồng, thật không biết nên hình dung thế nào. Bộ dạng Âu Dương Kính khóc đến rối tinh rối mù khiến Hàn Quý Bắc từ đáy lòng sinh ra một cảm giác tựa hồ như là thương xót.
Cậu không vội rút tay về, ngược lại nhẹ mơn trớn mí mắt đối phương, lau đi những nơi còn ẩm ướt.
Âu Dương Kính khóc mệt rồi giống như đứa bé mà nhắm mắt ngủ, Hàn Quý Bắc gỡ tay anh ta đang trên người mình, động tác cực nhẹ mà đứng lên khỏi sô pha.
Nhìn bộ dạng khi ngủ của đối phương, thay anh ta đắp chăn, chần chừ một lúc, cậu thuận tay vuốt mái tóc đen mềm của đối phương, đặt lên trán anh ta một nụ hôn khẽ.
“… Đừng khóc.”
Cậu không biết người kia có thể nghe thấy lời mình hay không, nhưng cậu muốn trong khả năng cho phép, có thể khiến cấp trên cảm thấy dễ chịu một chút.
Cầm chìa khóa xe lên, Hàn Quý Bắc ra hành lang, nhịn không nổi mà quay đầu nhìn đối phương một cái, xác nhận đối phương đang ngủ ngon trên sô pha, liền không quay đầu lại mà rời đi.
Cửa nháy mắt phát ra tiếng động dứt khoát, người đàn ông nằm trên sô pha chậm rãi mở đôi mắt sưng đỏ.
Âu Dương Kính không rõ vì sao mình lại thế.
Vì sao lại ở trước mặt cấp dưới mà rơi lệ?
Trong trí nhớ rất ít khóc, vài lần khóc lóc ấy đều vì tuổi còn nhỏ không khống chế được cảm xúc, hiện tại đã trưởng thành, hoàn toàn ngược với khi ấy, không hề khóc.
Ngay từ đầu là như bởi men say, cảm xúc dâng lên, hốc mắt đã liền nóng ướt, không khắc chế nổi, vì thế nước mắt liền chảy ra.
Lúc sau tỉnh rượu, nước mắt vẫn không ngừng, anh ta nghĩ không phải bởi vì mình không khống chế nổi tuyến lệ, mà vì Hàn Quý Bắc không hiểu tại sao lại ở trước mặt anh ta dịu dàng đến vậy.
Ngón tay xinh đẹp dịu dàng mơn man hai má anh ta, lau đi nước mắt của anh ta. Ngón tay đối phương ấm áp, làm đôi má vốn lạnh giá của anh ta cũng ấm lên một ít.
Anh ta nhìn lên thấy cấp dưới, tuy vì nước mắt mà tầm nhìn trở nên mơ hồ, nhưng Âu Dương Kính biết rõ, ánh mắt cùng biểu tình khi đó của đối phương, đều rất dịu dàng không giống như vẻ bình tĩnh quen thuộc trong quá khứ.
Hàn Quý Bắc nhìn thấy nước mắt của anh ta, cũng không có ác ý, giống như hoàn toàn không biết là một người đàn ông ba mươi tuổi khóc như thế này quả thật rất khó coi.
Trên mặt người kia, ngoài sự dịu dàng, còn có một chút thương xót không hề che giấu.
Đối với việc chính mình khóc lóc như vậy, Âu Dương Kính cũng không hối hận.
Anh ta rất rõ, cho dù ngày mai chạm mặt ở văn phòng, người kia vẫn là làm bộ không biết gì, giống như bình thường, bình tĩnh thay anh ta xử lí văn kiện, pha cà phê, làm báo cáo.
Chỉ có một điều muốn biết, vì cái gì đối phương khi rời đi, lại hôn nhẹ lên trán anh ta như vậy?
Cũng muốn biết, vì cái gì bản thân trong nháy mắt lại tim đập rộn ràng như thế?
Phát hiện cảm xúc quái dị từ đáy lòng, Âu Dương Kính trở mình, tự nhủ chính mình không cần nghĩ ngợi gì nhiều.
Hôm sau.
Âu Dương Kính tỉnh lại từ sô pha, ngoại trừ cột sống đau nhức, còn cảm nhận được hậu quả của việc say rượu, đầu như bị quậy tung lên, thành cháo cả lượt.
Không định đến công ty, nên anh ta gọi đến văn phòng, muốn Hàn Quý Bắc thay anh ta xin nghỉ.
Trong lúc đợi điện thoại kết nối, Âu Dương Kính không tự chủ mà cảm thấy hồi hộp, đây là lần đầu tiên, chờ cấp dưới nghe điện thoại mà lại sinh ra cảm giác kì quái này, không biết vì sao cảm giác hồi hộp ấy khiến cơ thể anh ta cứng quèo.
“Vâng?”
“Tôi là Âu Dương Kính.” Anh ta làm như bình thường, dùng giọng lãnh đạm nói chuyện.
“… Tổng giám đốc? Gọi đến văn phòng có chuyện gì vậy ạ?” Giọng người kia có chút nghi hoặc.
“Tôi hôm nay không đi làm, cậu đem văn kiện sửa chữa xong thì có thể về.” Âu Dương Kính bình tĩnh nói.
“Tổng giám đốc, Ngài không thoải mái à?” Hàn Quý Bắc giọng thoáng hấp tấp, sự quan tâm rõ lên mấy phần.
“Do say rượu thôi.” Anh ta ở đầu bên này lạnh lùng nói xong, khóe miệng lại hơi cong.
“Thế… Tôi nhớ ở trong tủ bếp có nước giải rượu, Ngài…” Cậu ta hình như đang lo lắng tìm từ để nói, cuối cùng lại thôi.
“Tôi biết rồi, gặp sau.”
Nói xong không đợi đối phương đáp lời, Âu Dương Kính ngắt điện thoại.
Trên khuôn mặt lạnh lại tươi cười quả thực không giống như người say.
Khóe mắt vẫn sưng đỏ, trong đầu cũng vẫn mơ hồ, nhưng Âu Dương Kính lại cảm thấy tâm tình đã khá lên nhiều.
Cũng được, anh ta sẽ không phải vì hôn lễ của Trần Duẫn Giang mà khổ sở nữa.
Giờ nhớ lại, Âu Dương Kính cũng không nhớ rõ chuyện ngày hôm đó.
Trần Duẫn Giang mặc âu phục trắng tinh, ở trong giáo đường thần thánh trang nghiêm, trước sự chứng giám cùng chúc phúc của cha xứ, hôn cô dâu mặc lễ phục màu trắng.
Anh ta nhìn bạn thân cười đến toe toét, đáy lòng cảm thấy nhạt nhẽo, cũng không hề thấy chua xót.
Tình cảm mười mấy năm, dù sao không phải cứ nói buông là buông.
Huống chi, nếu có thể dễ dàng buông ra như thế, thì anh ta đã không phải chịu áp lực vì yêu bạn mình đến mười mấy năm.
Nhìn thấy cặp đôi kia, Âu Dương Kính trong lòng không phải không sinh ra cảm giác tiếc nuối, nhưng khi anh ta thấy nụ cười y chang nhau trên mặt họ thì chỉ biết bản thân không nên nghĩ nhiều.
Bạn thân hạnh phúc, nhắc nhở anh ta, người cùng đối phương hạnh phúc vĩnh viễn không phải anh ta.
“Tổng giám đốc, Ngài… Không sao chứ?” Bên cạnh đột nhiên truyền đến giọng nói trong trẻo.
Âu Dương Kính hồi phục tinh thần, đập vào mắt là khuôn mặt tuấn tú kèm theo lo lắng của Hàn Quý Bắc.
“Tôi ổn.”
Anh ta nói không phải là “Không sao” mà là “Đã không sao.”
Hàn Quý Bắc hỏi về tình huống bây giờ của anh ta, câu trả lời của anh ta lại nói về thứ tình cảm bao lâu nay không có khả năng thành hiện thực của mình.
Âu Dương Kính không biết Hàn Quý Bắc có hiểu ý tứ khác trong lời mình không, nhưng cảm thấy cũng được, có một số việc không nhất định phải để mọi người hiểu. Chỉ tự mình nói, cũng không phải cô đơn gì.
“Vậy sao? Vậy là tốt rồi.” Hàn Quý Bắc hơi cười, lộ ra vẻ mặt yên tâm.
“Muốn uống một chén không?” Âu Dương Kính giơ chén rượu trắng lên, hướng Hàn Quý Bắc.
“Được.” Hàn Quý Bắc cũng giơ chén, nhẹ cụng chén rượu của Âu Dương Kính.
Tiếng chén thủy tinh cùng chạm vang lên thanh thúy.
Âu Dương Kính uống hết chén rượu ngọt xong, lộ ra nụ cười khẽ, Hàn Quý Bắc cũng uống xong, quay đầu nhìn cấp trên thì sửng sốt một chút.
Khuôn mặt lãnh đạm xưa nay của cấp trên, lần đầu tiên hiện một nụ cười trong sáng chân thành.
Tâm tình cấp trên hình như tốt lắm, nhưng có chút khác thường…
Người mình yêu kết hôn, còn có thể cười như vậy, thật không biết có đúng không? Nhưng nụ cười ấy lại không giống giả tạo, ngược lại còn rất thật…
Dù sao cũng trong tiệc cưới, Tổng giám đốc Âu Dương Kính không thể để lộ sắc mặt khó coi trước cặp đôi kia, nhưng phải cười chân thành như thế cũng không dễ dàng gì.
Hàn Quý Bắc còn nhớ đêm hôm đó Âu Dương Kính tựa hồ đã khóc cạn nước mắt thế nào.
Người đàn ông tươi cười trước mắt sợ là không phải không rơi nước mắt, mà là nước mắt đã sớm cạn khô.
Hàn Quý Bắc buông chén rượu, trong lòng tràn một nỗi khó hiểu.

[ cập nhập lại 17/12/2011]

8 responses »

  1. Anh Quý Bắc a~

    Bắt đầu một tình yêu mới đi anh, còn người phía trước anh kìa *chỉ chỉ*

    Phải hạnh phúc đó anh *cười*

    =)))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))) *giơ chảo che*

      • Ta thích thế đấy *blè blè*

        Mượn tý ấy mà =)) Mà ý ng ta ám chỉ dõ dàng là em thụ xinh tươi thẳng thắn đáng yêu chứu ko phải chồng-đầu-bò đâu à nha~

        *ve vẩy đuôi* Giờ làm gì ta nào?

        • *cắn cắn* Cái gì mà chồng-đầu-bò chớ ?

          Anh Kính cụa ta đợp chai lại phong độ, mi ganh tị à *lườm lườm*

          Ta oánh mi này *lấy chảo đập*

          • Lại chả đầu bò *bĩu môi*

            Ta thèm vào~ Làm như em Bắc không đẹp chai phong độ ngời ngời ấy. Ô thế anh Kính cứ ở đấy mà ôm ảo ảnh tình cũ đi, em cao chạy xa bay với tình nhân mới xong thì hết cả hối hận. Lúc ý dồi biết ai-đầu-bò à nha~

            *cầm nồi đỡ, cầm chảo oánh lại*

            • Ai bẩu đấy ?

              Ai bẩu em Bắc sẹ cao bay xa chạy cùng tình nhơn đấy ?

              Anh Kính lờ anh có rung động với em Bắc ràu nhá, hêm còn vấn vương hoài tình cũ âu nhá, mi đừng có mà xỉ vả người đợp chai hoài *plè*

              *né né* Dám oánh ta bằng chảo à *đá đá*

  2. ANh Âu Dương cũng thiệt đáng thương nha , nhưng ai bỉu anh iu ko chịu nói cơ , đúng là yêu mà cứ giữ trong lòng thì ai mờ bjk được cơ chứ

Comment đê, comment đê XD~~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s