Sôi trào- Chương thứ tư( phần ba)

Chuẩn

Sôi trào

Tác giả: Huỳnh Dạ

Dịch: Quicktrans kaka

Biên tập: Phiêu Linh

Thể loại: đam mỹ tiểu thuyết, hiện đại

Tình trạng bản gốc: Hoàn

Note: Bản dịch này không mang mục đích thương mại và chưa được sự đồng ý của tác giả.

***

“Anh Hàn, anh nhìn gì đó?”
“Không có gì.” Hàn Quý Bắc cười.
Căn hộ tình nhân thuê không nhỏ, hai phòng ngủ một phòng làm việc mà chỉ một người ở, có thể xem là xa xỉ.
Lúc học đại học luôn ở kí túc xá trường, năm ba mới đi tìm một phòng đơn để ở, không ngờ bây giờ lại gặp một cậu trai ở một mình ở nơi có hai phòng ngủ một phòng làm việc thế này, không có chỗ để xài tiền nữa sao?
“Phòng bên cạnh dùng làm gì thế?”
“Cái ấy… Phòng để tư liệu thôi. Em có giúp giáo sư chỉnh lý lại tài liệu lịch sử, bên trong chỉ có tư liệu cũ chất như núi ấy.”
“Không thể tùy ý ra vào à?”
“Anh muốn vào cũng không phải không được…” Thạch Quân Cận nói xong, có vẻ khó xử.
“Không sao, chỉ là hỏi thôi mà.” Hàn Quý Bắc vẻ mặt lơ đễnh, ngồi xuống sô pha, tiện tay để chìa khóa xe lên bàn.
“Anh Hàn, anh muốn uống gì?” Thạch Quân Cận ngồi xổm cạnh tủ lạnh, lục lọi.
Tấm lưng cong mặc áo sơmi nhạt màu tạo thành vòng cung xinh đẹp, Hàn Quý Bắc ngắm nhìn đường cong tao nhã ấy, mở miệng: “Có cà phê không?”
“Có, nhưng chỉ có cà phê lon thôi.”
“Cũng được.”
Nhận lon nước mát lạnh, bật nắp, Hàn Quý Bắc nhấp một ngụm chất lỏng, sau đó nhăn mày.
“Ngọt quá…”
“Hình như có sữa mà.” Thạch Quân Cận cười híp mắt, chỉ chỉ cái lon trong tay đối phương.
Sau đó Hàn Quý Bắc mới chú ý đến dòng chữ trắng ghi hàm lượng sữa là 50%.
“Ngọt thế này không giống cà phê tí nào.” Hàn Quý Bắc như giận hờn mà nói.
“Anh sợ ngọt à?” Tình nhân trẻ tỏ vẻ bất ngờ.
“Không phải sợ. Chỉ là không thích cà phê ngọt thôi.”
Bản thân không thích ngọt, nhưng khi uống cà phê vẫn không quên cho chút đường cùng chút sữa tươi; người sợ ngọt, nên nói là cấp trên của cậu, cho tới bây giờ chỉ uống cà phê đen.
Hàn Quý Bắc đột nhiên ngẩn ra, thoáng lắc đầu… Sao lúc này lại nhớ đến cấp trên…
“Thật à?” Tình nhân hướng qua cậu cười cười, hơi lộ răng khểnh trắng như tuyết. “Anh muốn ăn gì không? Hôm qua anh lớp trên có cho em bánh ngọt.”
“Lớp trên?”
“Đúng rồi, trước kia học trên một khóa, giờ là giảng viên.”
“Vị gì?” Hàn Quý Bắc lơ đãng hỏi.
“Dâu.” Thạch Quân Cận đến bên tủ lạnh xác nhận rồi nói: “Muốn ăn không?”
“Có.”
Hàn Quý Bắc nhìn đối phương đem hộp bánh qua, lúc mở ra, bên trong là một cái bánh tròn, mùi kem bơ thơm ngọt tỏa đều, bánh không trang trí nhiều, trên mặt bánh phủ lớp chocolate trắng, ở giữa đặt một quả dâu tây đỏ tươi xinh đẹp.
“Thơm quá.” Tình nhân trẻ hít một hơi, ánh mắt hơi nheo lại.
“Không ăn sao?” Cậu hỏi, khi thấy tình nhân cầm dĩa nhựa đưa mình.
“Anh ăn trước đi, không phải chưa ăn tối sao?”
“Sao em biết?”
“Biết chứ.” Tình nhân lúc lắc đầu: “Nhà anh không có ai, anh lại lười nấu đúng không?”
Hàn Quý Bắc á khẩu không trả lời, chỉ cười trừ: “Như tri kỉ vậy?”
“Anh giờ mới biết à, mau ăn đi.”
Cậu trai dùng ánh mắt uy hiếp, Hàn Quý Bắc nuốt vào từng miếng từng miếng bánh với cậu mà nói là có hơi ngọt quá.
Tuy nói bánh quá ngọt, nhưng trong bánh có dâu chua chua, Hàn Quý Bắc ăn có hơi khổ sở, rốt cuộc buông dĩa xuống.
“Chua quá…”
“Ai bảo anh ăn riêng bánh với nhân, cùng nhau ăn mới vừa miệng.” Thạch Quân Cận lại gần, nhìn xác cái bánh bị cậu dùng dĩa ăn phanh thây. “Quái nhân.”
“Cái gì cùng cái gì chứ!” Hàn Quý Bắc liếm môi, cảm giác trong miệng vẫn còn lưu vị chua đáng sợ.
“A, dính bơ kìa.”
“Sao?”
Vừa mới hỏi vậy, liền thấy khuôn mặt tình nhân phóng to lên.
“Chỗ này.”
Khóe miệng bị liếm nhẹ, hơi ẩm ướt.
Nhưng mục đích của tình nhân đâu đơn giản chỉ là liếm bơ cho cậu… Môi bị mút mạnh, lưỡi bị cuốn lấy, cậu bị tình nhân ép hôn, nhưng mà tuy là ép cậu lại thấy thích thú.
“Muốn đến thăm phòng em không?” Đối phương nói như vậy, tay đã xâm nhập phía dưới áo sơmi cậu.
Hàn Quý Bắc nở nụ cười.
“Rất vinh hạnh.”
Trong phòng thực im lặng, chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc của hai người đàn ông.
Hàn Quý Bắc thở hổn hển, tay nắm lấy những lọn tóc lòa xòa của cậu trai đang phủ giữa háng mình, kiềm chế mà nhắm chặt mi mắt.
Tình nhân vùi giữa háng cậu, ngón tay cùng miệng cố gắng đưa dục vọng của cậu cương lên; Hàn Quý Bắc thoải mái thở hắt ra, kéo tóc ý bảo đối phương dừng lại.
“Sao thế?” Thạch Quân Cận đưa ngón cái quẹt chất lỏng trong suốt bên miệng mình, khuôn mặt thanh tú ửng đỏ xinh dẹp, rõ ràng là đang rất ham muốn.
Hàn Quý Bắc cười, kéo đối phương ngồi lên đùi mình, tay không an phận mà dần lui xuống dưới, cầm lấy thứ ấy của đối phương đã sớm có phản ứng.
Đầu lưỡi liếm cần cổ trắng nõn, lưu lại một vệt ướt, cậu nhịn không được lại hơi hé miệng, trên cái cổ trắng lưu lại một dấu răng.
“Anh Hàn… Anh cắn nhiều chỗ thế, quần áo… che không được…” Thạch Quân Cận chịu đựng mà rên rỉ, thở dốc.
Người đàn ông thành thạo khiêu khích, luôn khiến cậu ta sa vào khoái cảm cùng thống khổ. Tựa như vừa mới thôi, dấu răng trên cổ truyền đến chút đau đớn, thứ giữa hai chân lại được âu yếm dịu dàng, làm cậu khoan khoái đến quên hết thảy.
“Thật xin lỗi, anh không cố ý.” Hàn Quý Bắc cười, con ngươi đen láy mang theo vẻ dịu dàng cùng tình ý.
“A… Nhẹ, nhẹ chút…” Thạch Quân Cận cong người, cảm giác ngón tay ướt át của đối phương cắm vào cơ thể mình, không ngừng vỗ về, mở rộng, rút ra đẩy vào.
“Đau không?” Hàn Quý Bắc mỉm cười thản nhiên có chút xấu xa.
Thân thể trắng nõn trước mắt cong lên, ngón tay bấm chặt bờ vai cậu, cậu nghe thấy đối phương phát ra tiếng nức nở không thể ức chế, phía bụng thoáng chốc cảm thấy một khoảng ướt át ấm nóng.
Tiếng thở dồn dập của đối phương lẫn tiếng rên rỉ, nghe đáng thương đến cần phải yêu thương cho tử tế, chính là Hàn Quý Bắc lại nhận ra mình hoàn toàn không muốn thế… cậu nghĩ thầm, nên phát tiết cho tốt, nhưng trong lòng không biết tại sao lại thấy nôn nóng.
Cơ thể cậu trai vô lực ngã xuống giường, bị cậu lật úp sấp xuống giường, hai chân quỳ nâng nửa người lên cao rất dâm đãng.
Hàn Quý Bắc từ phía sau đưa thứ kia tiến vào, tinh tường nghe thấy tiếng nức nở đau đớn của đối phương.
Giống như cảm thấy hưng phấn cùng thống khổ của đối phương, Hàn Quý Bắc vẫn đang thẳng lưng, trong nháy mắt lại lộ vẻ khó hiểu.
… Mình rốt cuộc đang làm gì?
Sau khi xong, cậu nhanh chóng đi tắm, cơ hồ như là chạy nạn mà rời khỏi căn hộ của tình nhân.
Gió đêm mát lạnh, thổi vào mặt Hàn Quý Bắc khiến cậu không hiểu sao thấy tâm phiền ý loạn.
Cậu không hiểu sao mình lại thế, vì sao… lại… lại nhớ tới cái đêm khác thường hôm ấy?
Mới nãy khi ở trên giường, gương mặt Thạch Quân Cận khóc lóc, trong mắt cậu lại giống như Âu Dương Kính đêm đó khóc.
Cậu không tự chủ được mà tưởng tượng, người trên giường bị cậu làm cho khóc không phải Thạch Quân Cận, mà chính là cấp trên từ trước đến nay mặt không chút thay đổi, vì nghĩ thế, nên khiến cậu hưng phấn không ức chế nổi, nhưng Hàn Quý Bắc lại không thể hiểu sao mình lại có loại suy nghĩ không tưởng như thế.
Năm năm giường chiếu ấy, cho tới bây giờ cũng chưa từng có cảm giác này; nhưng ngược lại, lúc đang ở trên giường dù rất thoải mái, nhưng thứ cậu hưởng thụ hoàn toàn chỉ là nhục dục, đối tượng trên giường không hề liên quan.
Cậu hiện tại, lại bắt đầu thấy hiếu kì với Âu Dương Kính, hiếu kì đến dị thường.

***

Ô…*bịt mỏ*… Á… *bịt chặt*… Ố *nhảy nhảy* Ya ya ya!!!*bay ra*

 [cập nhập lại 17/12/2011]

Advertisements

9 responses »

  1. Ô hôm nay ta cũng có tem~

    Yui*bóp cổ* Nàng ngưng màn giết người từng chập này ngay :(( Đả đảo…

    Ôi người yêu cute quớ nha~ Bánh kem vị Dâu… Ngọt ngào thật chứ chả chợi. Nhưng anh Bắc *vỗ vai* Anh có thể ko phá hỏng khung cảnh bằng cách nhớ chồng và chạy chối chết thế đc hông? *gật gù* Cơ mà anh ạ, chồng anh ko mỏng manh nhỏ bé yếu đuối đc dư vậy đâu, anh khỏi tưởng…

  2. Hờ hờ, ta muốn nhìn gương mặt bé Cận bị dục cảm chiếm lĩnh a~ *chùi mép*

    Bợn Bắc à, bợn chỉ là thụ thâu, ai bảo bon chen lên trên nên giờ phại nhớ nhung người ta chớ =))))))))

  3. :”> Vợi tại xao hêm tung bông cho em mà cứ rủ rê em quay lại với chồng-đầu-bò chớ =))

    Hầy, hãy xuống nước đi đã r hi vọng em Bắc quay về~

    *đạp Hạ An* Đứa nào nói chớ ^”^ Em cam tâm làm vợ anh 5 năm hêm có nghĩa em vĩnh viẽn là uke à nha! Em chả bảo trước anh em chỉ cần thấy ngon mắt là em đè tùm lum à, chả qua thấy anh khí thế hơn người nên em mới chịu nhượng bộ thôi!

    Hừ, cứ chờ đó coi…

Comment đê, comment đê XD~~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s