A!Kim dạ na lý hữu quỷ!- Đêm thứ nhất-p1

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

A! Kim dạ na lý hữu quỷ

Tác giả: Ảm Nhiên Tiêu Hỗn Đản

Dịch: Quicktrans kaka

Biên tập: Phiêu Linh

Thể loại: đam mỹ tiểu thuyết, hiện đại, kinh dị, trừ quỷ,

thiên sư công, chế tác thụ, hài.

Tình trạng bản gốc: Hoàn

Note: Bản dịch này không mang mục đích thương mại và chưa được sự đồng ý của tác giả.

***

~Đêm thứ nhất~

Hà Bật Học quay đầu qua, cùng lúc cảm thấy sửng sốt, vội vàng tháo kính đen. Cậu vừa rồi không phải bị hoa mắt đó chứ? Như thế nào giống như nhìn thấy vài sợi tóc phất phơ tung bay ngoài cửa sổ xe vậy?

Hít một hơi, hít hai hơi, Hà Bật Học trong lòng mặc niệm, không phải cậu hoa mắt, thật sự có tóc vẫn đang buông xuống, thật giống như… Thật giống như trên nóc xe có người nằm úp sấp, thò đầu dòm vào xe bọn họ ấy…

Châm thuốc, diêm bùng cháy, phả một hơi khói thuốc, thở dài.

Hắn nhặt về được một thứ phiền hà, hiện tại cái thứ phiền hà ấy mặc Tshirt của hắn, quần sóoc của hắn, đang ngủ yên trên giường của hắn nữa chứ, shit…

Ân Kiên không phải lọai người lạnh lùng hà khắc, ít nhất, hắn tự vấn thấy bản thân không phải như thế, chỉ là sinh ra là một thanh niên thế kỉ 21 có lý tưởng, có khát vọng còn có thể nộp thuế đúng hạn, muốn gì thì nhiệt huyết sôi sùng sục cũng chỉ có hạn. Giống như hắn, là kiểu người đun mãi cũng không ra nước ấm, cư nhiên lại nhặt phiền hà về nhà sao? Vậy thì cái sự phiền hà ấy đúng là đã phiền hà hơn một chút.

Ngược về một tuần trước, buổi chiều ngày mười chín tháng ba, ngày hôm đó mưa dầm mưa dề rả rích, thời tiết ẩm ướt và lành lạnh khiến cho người ta chịu không nổi mà nghi ngờ bản thân có phải hay không đã sắp mốc meo rồi.

Địa điểm là một quán cafe có không gian thưởng thức không tồi. Chính là thưởng thức không tồi, cho nên cafe không nhất thiết phải ngon, nhưng nhất định rất đắt.

Ân Kiên tới là do có hẹn, hẹn với hắn chính là một người đẹp, bởi vì hắn là một gã đàn ông đẹp trai cau có, từ trước đến nay, gã đẹp trai hẹn hò người đẹp hay là người đẹp hẹn hò gã đẹp trai, cũng đều là chuyện tình hiển nhiên, cho nên hắn đã có một cuộc hẹn.

Đương nhiên, nếu là bởi đối phương nóng bỏng xinh đẹp mà ngồi xuống ghế, thì chuyện tình này nghe nông cạn quá, bọn họ gặp nhau, là vì việc công, CK là người tổ chức sản xuất chương trình truyền hình, mà Ân Kiên, lại là khách mời của cô.

[Wow! Đêm nay nơi nao có ma?] tên chương trình gì mà nghe khắm vậy? Đây là ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu Ân Kiên.

Ở Đài Loan, các tiết mục thần bí nhiều đến mức khiến người ta có ảo giác là mình đang sống trong bãi tha ma. Mở TV lên, mặc kệ là kênh nào, chỉ cần có lòng, nhất định sẽ tìm được người nào đó đưa bạn đi tìm nhà ma, người nào đó sống trong ngôi nhà có phong thủy xấu, mỗi tuần đều có thể nhìn thấy những tấm hình thần bí khác nhau, rồi thì giếng hoang, rồi thì nhà hoang, khiến cho cái đảo nhỏ này giống như là chỗ quái nào cũng có thể thấy ma được ấy.

Đó hết thảy với Ân Kiên mà nói đều thật nực cười, nhưng về mặt lợi ích mà nói, như vậy cũng có lợi cho hắn, bởi vì nghề của hắn là thiên sư, đương nhiên, bạn cũng thể gọi hắn là cư sĩ*. Pháp luật không có quy định, rằng một kẻ đường đường tốt nghiệp thạc sĩ, body chuẩn, khuôn mặt đẹp trai cau có không thể làm công việc này, cho nên Ân Kiên thật sự vui vẻ, nhất là khi đây còn là một chương trình thần bí phổ biến trong thời đại này, hắn thậm chí không cần phải đi bắt ma thật, đã có thể thu được món lợi kếch xù.

Không có cách mà, ai bảo hắn đẹp giai vậy chứ? Từ trước đến nay, người dễ nhìn có vẻ được ưa chuộng nhiều hơn…

“Ân tiên sinh, ngại quá…” Người đẹp gọi là CK kia mạnh bạo mà cầm tay Ân Kiên, kẻ sau khi lịch sự đáp lại, thì cảm thấy có chút đáng tiếc, cô gái xinh đẹp đến vậy, lại là hoa đã có chủ, đàn ông bình thường như hắn đều phải thấy tiếc đúng không?

Bạn trai CK, là chỉ đạo sản xuất chương trình của cô. Từ góc độ của Ân Kiên mà xem xét, thì gã đó lùn hơn hắn một tí, xấu giai hơn hắn một tẹo, đứng ở cạnh Ck, có điểm giống chị em, đương nhiên, đây không phải lỗi của người đẹp CK, mà là lỗi của bạn trai cô, một anh con trai mặt tròn tròn, mắt to to, đúng là chết tiệt mà.

Ân Kiên phải chú ý đến bạn trai Ck, ngoại trừ việc cậu ta là người chỉ đạo sản xuất của chương trình thần bí đang thành công, còn có chút đặc biệt, buổi chiều cùng ngày, cùng lúc CK gấp rút mời Ân Kiên tham gia chương trình, bạn trai cô đang xem một loạt ảnh siêu nhiên cùng nhân viên, trong cái giả có cái thật, khiến cho Ân Kiên cảm thấy bất ngờ nhất chính là, những thứ nhà sản xuất trẻ lựa chọn.

“Ân tiên sinh?” CK chau đôi mày mảnh hoàn mỹ đã khiến bao người ghen tị, lần đầu tiên có người đàn ông cùng cô nói chuyện mà không nhìn đến cô, lại đi ngắm bạn trai cô như thế kia? Cái người đeo kính đen sùm sụp, giống như cậu sinh viên lù đù ấy thì có cái gì hay mà ngắm?

Nhân viên vốn đang ở một bên khe khẽ thảo luận toàn bộ đều im lặng, CK khi nói chuyện nếu đã hạ giọng như thế, thì chứng tỏ nữ vương đại nhân đã mất hứng rồi đấy.

“Ngại quá, tôi chỉ là cảm thấy mấy tấm ảnh kia thật thú vị!” Ân Kiên chỉ chỉ đám ảnh trên tay bạn trai CK.

“Anh cũng thấy chúng rất kinh khủng đúng không? Hay chúng ta sẽ sử dụng số ảnh này nhé?” Như là được cổ vũ, bạn trai CK ánh mắt sáng lên, cười vui vẻ như tìm thấy kho báu, Ân Kiên lúc này mới chú ý, cậu ta hình như có cả lúm đồng tiền?

“Tôi cảm thấy thú vị chính là ở chỗ những thứ cậu cầm trên tay… Tất cả đều là thật!” Ân Kiên chỉ rõ, bạn trai CK sững sờ một chút, giây tiếp theo đem hết đám ảnh quăng tiệt ra ngoài, cậu sản xuất chương trình thần bí không có nghĩa là cậu chấp nhận thứ đó.

“Anh… Nói đùa hả?” Không biết là nhân viên nào, nhỏ giọng hỏi một câu.

“Đạo đức nghề nghiệp không cho phép tôi nói đùa, tôi là một thiên sư, tôi tên Ân Kiên.”

“Ậy… Tôi là sản xuất chương trình… Tôi là Hà Bật Học.”

Đầu ngón tay khẽ nhịp nhịp trên tay lái, đàn bà chính là rắc rối, ra ngoài mà không đi WC lấy một lần thì giống như gặp ngày tận thế ấy. Hà Bật Học ngẩn người trên ghế lái, bên ngoài mưa lất phất khiến cho tâm tình cậu rất xấu… Được rồi! Cậu thừa nhận, cậu đã bị mấy lời Ân Kiên nói làm cho dựng tóc gáy đó.

“Học trưởng, ảnh này giờ sao đây?” Phụ tá Trương Chính Kiệt ngồi bên giơ đám ảnh lên, cậu ta cùng Hà Bật Học hai người là khóa trước khóa sau của trường Nhiếp ảnh, Hà Bật Học hơn cậu ta hai khóa, nhưng mà khi hai người ra ngoài, bị coi là đàn anh luôn là cậu ta, hói đâu có phải lỗi của cậu ta đâu chứ…

“Vứt đi…” Hà Bật Học gầm ghè, trong lòng giật thột, không tự chủ mà rùng mình một cái.

Chiều nay, Ân Kiên cư nhiên dùng cách nói vô cùng khâm phục khen đám ảnh siêu nhiên trong tay cậu là thật. Ông trời ôi, có nên tự hào về điều này không đây? Ân Kiên còn giậu đổ bìm leo nhắc nhở một câu, rằng chương trình của bọn họ sở dĩ được hoan nghênh, nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì sản xuất chương trình của bọn họ có bát tự nhẹ* hiếm thấy, thật sự là kẻ người gặp người thích, quỷ gặp quỷ đeo! Có thể thấy khi bọn họ thu hình đã có biết bao nhiêu là náo nhiệt!

Vốn, Ân Kiên nói chỉ là nói mà thôi, Hà Bật Học hoàn toàn có thể không cần lo lắng, nhưng mà tổ sản xuất chết tiệt lại thật sự tranh nhau thảo luận, rằng khi thu chương trình phát sinh không ít chuyện đặc biệt, sau đó không hẹn mà cùng nhau liếc về Hà Bật Học, trách cậu á?

“Tôi… Bát tự của tôi nhẹ ấy hả?… Nhưng mà tôi cho đến giờ cũng chưa từng gặp qua… Gặp qua cái… cái… ” Hà Bật Học nuốt nuốt nước bọt, cậu tuy muốn phản bác, nhưng lại không đủ kiên cường, có một số việc, không nói có lẽ sẽ không phát sinh gì, nhưng nói, vạn nhất xảy ra thì biết làm nào đây? Cậu tuyệt đối cảm thấy gan mình không đủ to đâu à!

“Ờ? Rất nhanh cậu sẽ gặp được thôi!” Ân Kiên trả lời đơn giản, cuối cùng còn he he hai tiếng. Hai tiếng ấy, Hà Bật Học cảm thấy mình như bị người ta giết ngay tại trận vậy.

“Học trưởng… Ảnh mà vứt đi thì chương trình sẽ đóng cửa mất!” Trương Chính Kiệt tức giận. Từ thời còn đi học, cậu ta đã kiên quyết cho rằng Hà Bật Học có thể sống tốt đến tận bây giờ, hoàn toàn là bởi cậu có đủ vận khí. Người này luôn quên trước quên sau, trong đầu không chứa nhiều thứ cho lắm, cách suy nghĩ thẳng tưng khiến cho người ta thường thường nhịn không được mà phải lau mồ hôi lạnh, nhưng cũng không làm mất lòng một ai, ngây ngây ngô ngô mà tốt nghiệp, lù đà lù đù mà quơ được hoa khôi của trường, là người đầu tiên nhận chương trình mà nổi tiếng ngay lập tức đúng không? Người này còn sống quả thực là sai lầm!

Hà Bật Học quay đầu qua, đang muốn cãi lại thì đúng lúc cảm thấy sửng sốt một chút, vội vàng tháo kính đen. Cậu vừa rồi không phải bị hoa mắt đó chứ? Như thế nào giống như nhìn thấy vài sợi tóc phất phơ tung bay ngoài cửa sổ xe vậy?

“Học trưởng?” Trương Chính Kiệt đưa tay huơ huơ trước mặt cậu, có đánh chết cũng không dám quay đầu dòm cửa kính xe lần nữa, Hà Bật Học mắt vốn đã to lắm rồi, nay sợ quá mà tròng mắt muốn rơi ra ngoài luôn.

Hít một hơi, hít hai hơi, Hà Bật Học trong lòng mặc niệm, không phải cậu hoa mắt, thật sự có tóc vẫn đang buông xuống, thật giống như… Thật giống như trên nóc xe có người nằm úp sấp, thò đầu dòm vào xe bọn họ ấy… Hà Bật Học cố sức nhắm mắt lại, áp lực lớn, cậu chính là bị áp lực quá lớn, nên xuất hiện chứng hoang tưởng mà thôi, mở mắt ra chuyện gì cũng chưa xảy ra… Hà Bật Học hít sâu một hơi mở mắt ra, sau đó bị thứ bên ngoài cửa làm cho kinh hãi.

“Học trưởng?” Trương Chính Kiệt gần như nghẹn ngào lại gần, hơn nửa đêm rồi, mưa phùn gió bấc, đang ở một trạm xăng vùng quê đúng không? Này không phải đã thể hiện rõ là gặp phải quỷ sao?

“Đừng quay đầu lại…” Hà Bật Học run rẩy nhắc nhở, cố nói cho dù hai mắt nhắm tịt, nhưng vẫn đang trừng trừng ngoài cửa sổ xe kia là… là cái thứ ấy.

Một người con gái, người con gái mặt trắng bệch không chút máu, đang dốc ngược đầu theo dõi cậu, không quên ngoác miệng ra cười. Theo như phán đóan của Hà Bật Học, người con gái này đúng là nằm úp sấp trên nóc xe bọn họ, ông trời, vì cái gì lại chọn đúng cậu chứ hả?

Đột nhiên, Trương Chính Kiệt kinh hãi lui về sau một chút, Hà Bật Học vội vàng muốn giữ chặt cậu ta lại, hướng ấy không phải là lui về phía người con gái kia sao? Tay mới đưa được nửa đường, tim ngừng đập, có thể khiến Trương Chính Kiệt ngay cả sau lưng có quỷ cũng không thèm quan tâm, là sao đây? Hà Bật Học vội quay đầu, một bàn tay đập đập cửa kính xe, lộ ra gương mặt cô gái đang dán chặt vào kính, Hà Bật Học cảm thấy trong nháy mắt hồn mình đại khái bị dọa chạy mất tiêu luôn.

“Này! Hai người các anh đang làm gì hả?” CK hung hăng đạp một phát vào lốp xe, Hà Bật Học lại dám khóa cửa bỏ cô ngoài xe? Mưa phùn lất phất khiến tóc cô dính bết vào mặt vào người, lớp trang điểm tỉ mỉ đại khái đã trôi hết.

Hà Bật Học nhìn cô một cái, mở khóa, cậu thề, sau này khi mà hai người cùng giường cùng gối, ngàn vạn lần đừng nửa đêm tỉnh giấc, bằng không sẽ bị khuôn mặt sau khi tẩy trang kia dọa chết mất.

“Sao vậy? Gặp quỷ à? Sắc mặt sao lại bợt như này?” CK đưa tay nhéo nhéo khuôn mặt bạn trai, cái mặt tròn tròn này thật muốn bắt nạt ghê đi, Hà Bật Học liếc xéo cô một cái, nếu mà nói ra thứ vừa mới nhìn thấy, khẳng định sẽ dọa chết cô mất.

Có khi, lúc bạn nghĩ không có chuyện gì xảy ra, thì từng chuyện từng chuyện lại phát sinh ngay sau đó. Giống như bây giờ, Hà Bật Học hơi quay đầu nhìn CK một cái, chỉ một cái liếc mắt ấy, đập vào khóe mắt là hình như phía sau xe có cái gì đó… có một người con gái đang chạy giữa đường quốc lộ, chuyện này cũng không đáng kể, đám người vì yêu mà ngày mưa nổi điên chạy long nhong ngoài đường cũng không liên quan đến cậu. Nhưng mà… Chị à… Chị có thể hay không đừng chạy nhanh như vậy chứ?

“Học trưởnggggg!” Đây chính là tiếng kêu thảm thiết của Trương Chính Kiệt, cậu ta nhìn qua gương chiếu hậu thấy được, xe chạy 100km/h lại không thắng nổi người con gái chạy bằng hai chân? A! Sai rồi, cô ta dùng hẳn tứ chi để lao đến đó, Trương Chính Kiệt hú lên còn thảm hơn.

CK khó hiểu, quay đầu lại nhìn, vừa vặn đúng lúc người con gái kia nhào lên xe cùng cô đối mặt, gương mặt trắng bệch, mắt trợn to, còn có cái miệng ngoác ra cười.

CK hét lên chói lói khiến cho xe loạng choạng một chút, Hà Bật Học cố khống chế xe, còn chưa kịp phản ứng, rầm rầm, rầm rầm tiếng động từ nóc xe truyền đến, có người hiện đang trên nóc xe, sau đó bộp một tiếng dán lên lớp kính phía trước xe. Vậy nên, xe thật sự khống chế không nổi mà lao khỏi đường, đâm mạnh vào vách núi, lật hai vòng.

Không biết qua bao lâu, Hà Bật Học mới tỉnh lại, trán đau nhức, lúc xe gặp tai nạn cậu bị mất lái, chỉ thấy trước mắt một màn đen.

“A Học…” CK kêu lên, Hà Bật Học cố cởi dây an toàn, Trương Chính Kiệt bên cạnh sớm đã ngất xỉu, điểm không yên tâm chính là CK ở ghế sau.

“A Học…” Tay Ck đầm đìa máu nắm lấy cậu, sau đó trên cổ Hà Bật Học có chút lực đè lên.

“…Ấu… Ấu Đình, làm vậy anh khó chịu lắm…” Hà Bật Học giãy giụa, quay đi…

Người con gái kia, mặt trắng bệch, mở to đôi mắt, cái miệng ngoác cười với cậu, Hà Bật Học nhớ rõ bản thân ngay cả một tiếng kêu thảm thiết cũng không thốt lên được…

“A Học, A Học!” CK đè Hà Bật Học đang giãy giụa, người sau đó cuối cùng cũng bừng tỉnh, sợ đến ra một thân mồ hôi lạnh. Ngỡ ngàng nhìn bốn phía, Trương Chính Kiệt nằm giường bệnh bên cạnh cậu, còn CK tay quấn băng, bản thân thì đầu đau nhức.

“Ậy… Tôi đã nói rồi! Cậu sẽ sớm gặp được quỷ…” Ân Kiên châm thuốc, nhàn nhã đứng một bên.

Nhìn chằm chằm Ân Kiên, gã đàn ông đó vẫn rất nhàn nhã mà rít thuốc, Hà Bật Học rất muốn nhướn mày, đáng tiếc đầu đau gần chết chỉ có thể nhăn mặt, người này có biết ở đây là bệnh viện hay không?

“Anh nói A Học gặp phải… Cái đó? Nhưng mà anh ấy từ nhỏ đến lớn chưa từng xảy ra chuyện như này, vì cái gì…” CK bĩu môi, tuy lòng còn sợ hãi, nhưng sợ hãi không đọ nổi sự yêu cái đẹp, so chuyện gặp quỷ với chuyện nhan sắc bị tàn phá, thì cái thứ hai tính chất nghiêm trọng hơn. Cô bị tai nạn, cô lại thiếu chút nữa bị hủy hoại dung nhan, tội này quả thật không thể tha thứ, cho dù là quỷ cũng không thể làm càn đến vậy được!

“Chuyện gì cũng có lần đầu tiên, quen dần đi là vừa!” Ân Kiên nói rất nhẹ nhàng, giọng điệu thậm chí còn có chút ý tứ [Cậu ngày sau còn có thể gặp nữa], Hà Bật Học kích động đến muốn chết, vì cái gì lại là cậu hả? Bị dọa một lần còn chưa đủ hả? Còn nữa ấy hả?

“Bát tự của Hà tiên sinh thật sự…. nhẹ hiếm có…” Ân Kiên cảm thấy rất thú vị, người như thế này thế mà lại không chết non? Sống được đến giờ mà nửa chuyện kì quái cũng chưa từng gặp qua, thật sự không thể không khâm phục cậu ta.

“Không thể… Bát tự nhẹ… Quan trọng nhất không phải là bát tự nhẹ, tôi trước kia đều chưa có gặp qua…” Hà Bật Học còn chưa nói hết, CK vội liếc cậu một cái, có một số từ không được nói ra à nha!

“Đừng nói chính xác cái chữ đó! … Phiêu phiêu, dùng phiêu phiêu thay vào đi!” CK ra lệnh mà không để cho người ta cãi lại, hai người đàn ông chính là nhìn cô một cái, cô gái này thật sự là khờ đến đáng sợ.

“Trời mới biết chăng?” Ân Kiên khóat tay, nói thật, tìm hắn xử lý mấy việc đó là phải mất tiền đó…

Làm xong thủ tục xuất viện, về nhà thì trời đã tối, Hà Bật Học nằm dài trên sofa, nhìn chằm chằm TV. Ân Kiên muốn bọn họ đừng lo lắng, gặp quỷ cũng có nhiều loại cấp bậc, có loại chỉ đi ngang qua, có loại tới trả thù, có loại là tìm người chết thay. Cuộc sống Hà Bật Học quanh đi quẩn lại cũng rất đơn giản, đối nhân xử thế ôn hòa cùng tính tình tốt, cho nên cơ hội đắc tội với người ta không nhiều lắm, việc thương tổn người khác để đến nỗi đối phương chết rồi mà phải quay về báo thù thì xác suất còn âm nữa kìa; Ân Kiên phỏng đoán, có lẽ bọn họ đơn giản chỉ là gặp phải một nữ quỷ muốn tìm người chết thay, hoàn hảo đụng tới Hà Bật Học bát tự nhẹ đến bất ngờ.

Sự kiện chỉ đơn giản như thế, việc bất thường, người bất thường, vừa vặn xảy ra đúng thời gian bất thường mà thôi.

“A Học, phòng tắm có dầu hương bưởi*, nhớ lấy để tắm nhé.” CK sửa sang cái gì đó, đừng thấy vị đại tiểu thư này hiện đại mà lầm, chuyện mê tín gì cô tuyệt đối đều làm được.

“Ôi…” Hà Bật Học lên tiếng, lục quần áo sạch đi vào phòng tắm, mùi nước khử trùng ở bệnh viện dính trên người, cho dù không bệnh thì ngửi lâu cũng khó chịu.

“A Học, cửa đừng khóa nhé!” CK cho mấy hộp thực phẩm đông lạnh vào lò vi sóng, xếp hai chai bia lên bàn trà, thò cái chân dài ra nhấn điều khiển.

“Hả?” Ai đi tắm lại không khóa cửa chứ hả?

“Não anh bị chấn động đó! Làm ơn, thấy váng đầu thì phải kêu lên một tiếng nghe chưa!” CK hì hì hai tiếng, hình như chương trình TV rất đúng sở thích của cô.

“Ậy…” Hà Bật Học thử độ ấm nước, giây tiếp theo bị CK ở cạnh cửa làm cho sợ phát khiếp.

“Đi ra ngòai!” Hà Bật Học tức giận, dừng sức kéo rèm phòng tắm, CK giả bộ thở dài một tiếng, lỡ mất trò hay rồi.

Hai người gần như là quen nhau từ mẫu giáo, so với thanh mai trúc mã còn thân hơn. Những người khác có thể không biết, tưởng Hà Bật Học vận may mới tóm được hoa khôi của trường đại học Cam Ấu Đình; nhưng mà nội tình chính xác là, hoa khôi của trường đại học chớp mắt từ một cô bé con thành một cô gái mười tám, hoàn toàn thay đổi, nhưng còn Hà Bật Học, người này từ nhỏ đến lớn đều một kiểu, một chút thay đổi cũng không có. Cam Âu Đình bé con khi đó còn có một giấc mộng bự, là cô phải làm vợ một người dễ nhìn xíu, tốt nhất là người dễ nhìn mà có tiền ấy. Cứ như vậy, Hà Vật Học với khuôn mặt được, dáng người đẹp, gia thế không tệ lắm cứ thế mà lù đà lù đù theo đuổi cô.

Nhớ rõ bọn Trương Chính Kiệt không chỉ một lần oán giận vì những gì có ở Hà Bật Học, cậu kì thật bộ dạng không tồi, cố tình mặc áo cũ đã giặt đến trắng phớ cùng với quần jeans rách, trên mặt thì vác kính đen, nhìn qua thì chữ đẹp giai còn phải xa đến cả vạn dặm. Bọn Trương Chính Kiệt ngấm ngầm mưu toan muốn mượn bộ dạng của Hà Bật Học để đi cua mấy em xinh đẹp mỹ miều, nhưng do sự ngăn chặn của CK, chưa một lần thành công. Đối với CK mà nói, bạn trai cô đẹp giai là chuyện nhà cô, liên quan gì đám người kia hả?

Bọt nước rơi xuống, Hà Bật Học rùng mình, trước khi tắm không đến, muộn không đến, sao lại vào lúc này chứ? Đang muốn gọi người, qua rèm phòng tắm nhìn thấy cửa khép hờ, không tự chủ được mà căng thẳng, sau lại cảm thấy bản thân thật đa nghi. Lại nói tiếp đến sự buồn cười là, một mình ở trong phòng kín cảm thấy sợ còn được, đây giờ cửa đang mở lại còn thấy kinh khủng hơn là sao?

Vốn không để ý, cửa vốn là không khóa, có thể là do CK không đóng nên gió làm mở ra; giây tiếp theo, một bàn tay sờ vào cánh cửa nhẹ đẩy ra, qua lần rèm tắm chỉ có thể thấy đó là bóng người con gái, chậm rãi đi lại gần, ở phía bồn rửa tay trước mắt Hà Bật Học ngừng trong chốc lát rồi từ từ đi đến bên bồn cầu ngồi xuống.

Tiếng TV trong phòng khách còn đang nói léo nhéo, Hà Bật Học trong nháy mắt cảm thấy tức đến mất lí trí. Ai cũng bảo cậu số tốt, quen được một người bạn gái xinh đẹp đến vậy, nào có ai biết bộ mặt thật của Cam Ấu Đình không? Sẽ không phân tích lại về việc cô có tính sở hữu quá mạnh, ghen tuông trầm trọng, mà chỉ riêng vấn đề thần kinh cũng đủ làm Hà Bật Học chịu không nổi, có cô gái nào đúng lúc bạn trai mình tắm thì cửa cũng không gõ một tiếng đã chạy vào WC không?

Đáng thương cho trái tim yếu ớt của cậu vừa mới trải qua một bài học kinh dị, cậu đã sợ muốn chết rồi, tiền bảo hiểm Cam Ấu Đình sẽ lĩnh không ít đâu đó! Cái này là có ý đồ mưu sát à nha!

Dỗi nên cứ tiếp tục tắm mà không để ý người kia nữa, nhưng mà cái cô này thực sự là đã quá siêu việt vượt qua giới hạn mà Hà Bật học chịu được, định xem xem cậu tắm bao lâu, cô cũng sẽ ngồi đó bấy lâu sao? Qua rèm tắm, nhìn chằm chằm bóng người, Hà Bật Học giận không thể nén nổi.

“Cam Ấu Đình! Em ở đó làm gì vậy?” Hà Bật Học quát tướng lên.

“Sao thế?” CK bất mãn trả lời, giọng truyền đến từ phòng khách, hơn nữa là không thể nào từ từ bình tĩnh lại gần phòng tắm được.

Trong nháy mắt, Hà Bật Học cảm thấy nước lạnh hơn mấy độ, qua rèm tắm, cậu còn thấy bóng người con gái kia ngồi trên bồn cậu, còn nữa, CK đang bất mãn đẩy cửa ra…

“A Học, anh đừng làm em sợ…” CK cầm khăn tắm thay Hà Bật Học lau tóc ướt, người này cứ đứng ngây ra dưới vòi hoa sen hứng nước lạnh đến môi tím ngắt rồi.

“Em… Khi em vào có thấy gì không?” Hà Bật Học không biết mình vì lạnh mà run hay là bị dọa đến phát run. CK còn chưa có bỏ ý định thử độ ấm nước, chờ Hà bật Học ra khỏi phòng tắm, nước vốn đang lạnh, đột nhiên nóng lên, thiếu chút nữa làm cô bị bỏng.

“Anh… Anh đừng làm em sợ…” CK căng thẳng nhìn đông ngó tây, bếp tối om, phòng làm việc cũng tối om, cô hiện giờ cảm thấy đột nhiên xuất hiện cái gì đấy. Đợi thêm một lúc, đèn đang sáng bỗng chập chà chập chờn.

Đương nhiên, ông trời cũng không tàn nhẫn như vậy, đèn tự nhiên chập chà chập chờn hù bọn họ, chẳng qua là do dây tóc chuẩn bị cháy, hơn nữa không phải chỉ mỗi một cái, đèn trong phòng tất cả đều dần tắt, một màn đêm đen.

“A Học…” CK đột nhiên nắm tay khiến Hà Bật Học dựng hết lông tóc, phải biết là, giờ đang quấn lấy cậu là một nữ quỷ, trời mới biết được trong bóng tối thế này cái tay đang thò tới có phải tay CK hay không?

“Bình… Bình tĩnh…, chúng ta đi tìm anh Kiên…” Hà Bật Học cười gượng, dắt CK chậm rãi rời khỏi nhà, giống như không chạy thì quỷ sẽ không đuổi theo, ai đã nói thế nhỉ?

***

*Cư sĩ: người tu tại gia

*Bát tự : tám chữ (giờ ngày tháng năm sinh viết theo Thiên can và Địa chi) Là một cách xem số mệnh của Trung quốc. Người mê tín cho rằng giờ, ngày, tháng, năm con người được sinh ra đều bị Thiên can Địa chi chi phối. Mỗi giờ, ngày, tháng, năm sinh ấy được thay bằng hai chữ, tổng cộng là tám. Dựa vào tám chữ ấy, ta có thể suy đoán ra vận mệnh của một con người. Mình ko phải thầy bói=)) nên cũng ko rõ lắm, nhưng ở đây có lẽ ý Ân tiên sinh là bạn Học có bát tự nhẹ, có thể nói là người nhẹ vía, thu hút đc ma quỷ*gãi cằm* Mình nghĩ vậy, vì đi nghiên cứu rồi mà cũng ko tìm thấy cái j cụ thể về Bát tự cả A_A Theo những gì nhặt được từTrung lẫn Ta mà suy đoán thì bạn Học sinh vào “ngày tháng năm giờ” ( gọi chung là bát tự nhé) không tốt nên hút các em ma=)))) (bảo ko tốt vì ng nặng vía là sinh ra có bát tự tốt mà, ko bị ma quỷ quấy=)))~~~). Nói chung là đợi bao jờ mình thành thầy bói mình sẽ giải thik kĩ hơn nha=)))))

*Dầu bưởi : Ờm thì, nghe bảo có thể vẩy tinh dầu bưởi để trừ ma á ;)) rửa mắt 7 lần vs nc nấu lá bưởi có thể thấy ma nữa cơ=))) có ai muốn thử hêm ?

Rồi, chính thức mần rồi ná :))))) Cái này, à hèm, coi là nhá hàng cũng được=))))ts, bộ này làm tốn công lực hơn các bộ khác nhiều lắm đó, =)))vì mình có phải giáo sư mê tín học đêu=))) tra từ tra nghĩa tra muốn hụt hơi luôn đó. Mọi ng cứ từ từ thưởng thức nhe=))) Một chương dài thấy mợ nội luôn, cứ theo kiểu chia part này thì mình sẽ bôi ra đc 4part là ít=)))Have fun !!!

Advertisements

11 responses »

  1. chạy vào giựt tem *xé xẹt xẹtt*

    cơ mà ta hem đồng ý nha, ôm nhìu mà hem chịu post chap mới mí cái khác là ta hem chịu nha *vật vã*

    ta ứ ứ chịu nha *ăn vạ*

    PS: giành chổ mai đọc comment sau ;))

  2. Bát tự: tám chữ giờ, ngày, tháng , năm sinh. Dùng để lấy số tử vi.
    Ví dụ: giờ Nhâm Dần, ngày Quý Mão, tháng Mậu Ngọ, năm Bính Thân.

  3. Có lẽ uke truyện này có bát tự gần giống uke Trần Dương truyện Dữ quỷ vi thê, uke Trần Dương kia sinh đúng vào giờ, ngày, tháng, năm dương khí mạnh nhất nên toàn bị quỷ đeo suốt. -.-“

    • Trần Dương mình nếu mình nhớ kh nhầm truyện thì lúc mới sinh bị tráo bát tự thôi. chứ đáng lẽ bát tự thằng nhỏ cũng tươi lắm. Trong này thụ là bát tự nhẹ đáng lẽ là chết rồi, nhưng nhờ trấn phù nên mới sống nhây để có truyện mà xem, còn Trần Dương thì quá mạnh, quá cứng, là mạng kim

    • Đâu có giống đâu. Nếu mình nhớ kh nhầm truyện thì Trần Dương là bị tráo bát tự từ lúc mới sinh, khắc chết mọi người, dương khí mạnh thiệt, mạng cũng cứng. Chứ bát tự thiệt của em nó tươi lắm. Còn thụ truyện này là bát tự nhẹ, vốn là sống không nổi nhưng nhờ trấn phù nên ráng sống để có truyện xem thôi. Một người thấy quỷ nhưng quỷ không dám đụng, còn một người thì quỷ vừa thấy liền như mèo thấy mỡ vậy~~~~~~~ nhưng chung quy đều hay~~~~~

Comment đê, comment đê XD~~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s