A! Kim dạ na lý hữu quỷ- Chương thứ năm- p10

Standard

A! Kim dạ na lý hữu quỷ

Tác giả: Ảm Nhiên Tiêu Hỗn Đản

Dịch: Quicktrans kaka

Biên tập: Phiêu Linh

Thể loại: đam mỹ tiểu thuyết, hiện đại, kinh dị, trừ quỷ,

thiên sư công, chế tác thụ, hài.

Tình trạng bản gốc: Hoàn

Note: Bản dịch này không mang mục đích thương mại và chưa được sự đồng ý của tác giả.

***

“Ngô Tiến anh lo cho cháu trai, em đi cứu người!” Ân Lâm quơ túi xoay người liền đi.
“Cô!” Ân Kiên vội hô, hắn sẽ không chết, sẽ không bị thương dù bị chấn động đến hộc máu,  Ân Lâm đạo thuật dù cao tới đâu cũng chỉ là con người, vạn nhất có nguy hiểm gì thì sao? Hắn làm nào không phụ lòng cha hắn đây?
“Yên tâm! Tôi đương nhiên sẽ đi cùng viện binh!” Ân Lâm bướng bỉnh mà nháy mắt mấy cái.
Xe thể thao đen đỗ ở trước một căn nhà nhỏ, nhảy xuống xe chính là hai người con gái mặc đồ đen, vị  mốt nhưng quỷ khí dày đặc kia đương nhiên là Ân Lâm, người còn lại một thân đồ nhà Đừơng màu đen, trên tay còn quấn tràng hạt chính là người thân của cô, chị họ xa của Ân Kiên, Ân Phong.
“Trước tiên là nói, nếu như papa cháu hỏi, nhất định phải trả lời chúng ta là tình cờ gặp, cô không tìm cháu đến bắt yêu đuổi quỷ!” Ân Lâm nhắc nhở một tiếng, Ân Phong nở nụ cười, cô cùng Ân Lâm có chút giống nhau, nhưng mà khí sắc bình thường hơn nhiều. Con cháu nhà họn Ân sau này chia làm hai phái, một hệ kế thừa bản lĩnh phục ma hàng yêu, một hệ lại sinh sống như người bình thừơng. Phục ma hàng yêu một mạch truyền tới đời Ân Kiên cũng chỉ còn lại mỗi hắn là nam. Một mạch khác lại rẽ cành trổ lá rất an nhàn, duy độc Ân Phong từ nhỏ đối với những thứ này rất hứng thú, hơn nữa còn có thiên phú, cho nên Ân Lâm mới luôn luôn lén lút dạy cô. Thậm chí đến sau này, nhìn thấy Ân Kiên không có tiến bộ như thế, cũng chỉ có thể lo lắng thay nhà họ Ân lưu lại huyết mạch mà không dám để hắn tiếp nhận chuyện quá nguy hiểm, cho nên phá lệ để Ân Phong học đạo thuật. Bất quá lại khiến cho quan hệ của cha con cô ầm ĩ đến bế tắc, ai muốn để chính con mình đi mạo hiểm chứ?
“Cháu biết rồi! Đối tượng lần này rất lợi hại? Cháu là lần đầu thấy cô cần giúp đỡ.” Ân Phong nở nụ cười, cô kì thật rất mong muốn có thể theo Ân Lâm đi bắt yêu trừ quỷ, đáng tiếc tuyệt đại đa số thời gian là cô sắm vai “người bình thường”.
“Ân Kiên bị đánh cho hộc máu, cháu nói có lợi hại không?” Ân Lâm lạnh lùng bình tĩnh trả lời, hơi nhíu mày nhìn căn nhà nhỏ một chút, bầu không khí có chút không bình thường.
“Ân Kiên hộc máu? Có thể là cậu ấy học nghệ không tinh? Cháu thấy ở đây rất bình thường a!” Ân Phong nhìn xung quanh. Cô tịnh không phải cố ý xem nhẹ Ân Kiên, mà là bốn phía xác thực không có gì đặc biệt. Ân Lâm không khỏi đoán rằng, hay là đại bàng của Ân Kiên đánh rắn động cỏ, người này tương đối không may, vừa lúc đụng độ phòng bị toàn phần của đối phương. Chờ các cô chạy tới thì, đối phương đã bỏ chạy.
“Đi lên đi!” Ân Lâm chỉ thị, dẫn đầu đi lên tầng.
Quả thực như Ân Lâm đoán, căn nhà nhỏ một người cũng không có, cô cùng Ân Phong hai người phân công nhau xem, cũng chỉ là một căn nhà nhỏ cũ nát, trong không khí tản mát oán niệm khó có thể phát hiện. Hai cô bé chết thảm xong cả oan hồn cũng bị người quản chế, Ân Lâm càng nghĩ càng bốc lửa.
“Cô!” Ân Phong vội gọi, cô gõ gõ phát hiện bên trong tường có tường kép, quá quỷ dị, ai sẽ ở chính trong nhà mình chuẩn bị mật thất chứ?
“Nổ vỡ nó đi.” Ân Lâm đơn giản ra lệnh, Ân Phong mừng rỡ cười cười, chọn rồi mở rộng một lá bùa màu đỏ, năm ngón giương lên, “uỳnh” một tiếng tường đổ sụp xuống.
“Ôi! Giời ơi…” Ân Lâm xông lên trước nâng một cô bé đang thoi thóp dậy. Cô bé này hơi trợn mắt, trong ánh mắt có một tia sáng yêu dị, cả người bị thương mà còn có thể sống sót, thật không hổ là tiểu Hồ tiên công lực thâm hậu.
Rửa sạch vết thương trên người, lại cũng có đủ thời gian ngồi xuống điều dưỡng, Đồng Đồng lập tức khôi phục khí sắc, cho dù trên mặt còn có dấu dao nhàn nhạt, cũng vẫn khó nén diện mạo vốn có của Hồ tiên, dung mạo hoàn mỹ đến vô cùng kinh khủng.
“Đồng Đồng cùng tiểu thư Tiểu Vân không giống nhau nhỉ! Dường như tươi tắn hơn nhiều!” Đám tổ sản xuất nhiều chuyện lúc này toàn bộ chen chúc trong nhà Ngô Tiến. Đồng Đồng cần phải có một cái sân trong đủ rộng lớn để hấp thu tinh hoa ánh trăng, chỗ Ân Kiên lại không thích hợp, càng quan trọng hơn là, cô nam… Được rồi! Là hai thằng đàn ông lại thêm cả Đồng Đồng, khiến bà cô rất lo lắng.
“Đương nhiên là tươi tắn hơn rồi! Rất vất vả mới thấy anh Kiên mà!” Cao Hiểu Hoa còn đang thử DV, Đồng Đồng còn tinh nghịch nháy mắt mấy cái, từ DV liền toả ra một làn khói đen, chính thức tiêu tùng.
“Mấy cái này sẽ mất chứ?  Không thì thực sự rất đáng tiếc…” Trương Anh Nam quan tâm hỏi, Đồng Đồng mặc chính là áo ngắn, quần soóc, phần lộ ra vẫn nhìn thấy dấu dao nhàn nhạt, chi chít nhìn mà giật mình.
“Sẽ chứ, hình dạng vốn có của tôi cũng không phải như này mà!” Đồng Đồng đùa. Đừng quên, bên ngoài có đẹp như nào, bộ mặt thật của Hồ tiên cũng không phải loài người.
“Vì sao lại gặp cái tên sát nhân kia? Hắn trông như nào? Chạy trốn rồi?” Tùng Vân quan tâm mà truy vấn, Đồng Đồng chỉ là cười cười lắc đầu, lại nhìn Ân Kiên.
“Việc này, tôi chỉ nói cho mỗi anh Kiên thôi, đến lúc đó mọi người hỏi anh ấy đi.” Đồng Đồng hì hì hai tiếng.
“A a a! Bây giờ lại anh Kiên dài, anh Kiên ngắn rồi!” Đám người Trương Chính Kiệt liền nói đùa kiểu hạ cấp.
“Bạn Hà đâu? Cậu ta thế nào rồi?” Anh Kiên dài, anh Kiên ngắn, tự nhiên khiến Ân Kiên nhớ tới một người khác.
“Không biết, gọi điện thoại không ai nghe…” Trương Chính Kiệt còn chưa nói xong, Ân Kiên liền chạy đến không thấy bóng dáng, Đồng Đồng hiếu kì nhìn mọi người một chút, vội vã đuổi theo.
Xoay mở khoá cửa, một cảm giác khác thường nảy lên trong lòng, Ân Kiên đề phòng mà đẩy cửa ra, phòng khách tối tăm tản mát mùi máu tươi nhàn nhạt, nữ sinh cả người đầy vết dao ngồi xổm trong góc.
“Cô ở chỗ này làm gì?” Ân Kiên giọng không tốt, cô ta nếu như ở đây, Hà Bật Học khẳng định không hay.
Nữ sinh kia đề phòng mà lui lại, vẻ mặt căng thẳng mà nhìn chằm chằm Đồng Đồng phía sau Ân Kiên, đôi mắt to sáng óng ánh của Hồ tiên như mũi tên nhọn hoắt theo dõi cô. Như là hạ quyết tâm, khơi lên dũng khí lớn nhất,  nữ sinh kia tiến gần Ân Kiên hai bước, đưa tay chỉ chỉ phòng ngủ.
“A Học đã xảy ra chuyện gì?” Ân Kiên vội hỏi, nữ sinh liền vội gật đầu. Người nọ không chút nghĩ ngợi mà chạy ào vào phòng, lại thấy Hà Bật Học co quắp trên giường bất tỉnh nhân sự.
“A Học! A Học!” Ân Kiên vỗ nhẹ Hà Bật Học , người sau đó trán có chút nóng lên.
“Anh Kiên a… Tìm thấy Đồng Đồng không?” Hà Bật Học hơi thở mong manh.
“Cậu khó chịu ở đâu? Cậu nói chuyện a! Này!” Ân Kiên cố sức mà lay Hà Bật Học, hoàn toàn là lo lắng đến rối loạn. Hà Bật Học đơn giản chỉ là bởi quỷ lên người, tắm, lại quỷ lên người, lại tắm, náo loạn hơn nửa đêm lại thêm ngủ không được, phát sốt bò dậy không nổi mà thôi.
***
=))))))ô, ai kia quan tâm ai kia quá nhỉ=))))))) mà cái câu cuối nghe xong ngã lật ghế vì cười=)))))))))

4 responses »

  1. đã phát triển đến mức “ko xuống giường nổi” rồi cơ đấy. Cũng chỉ tại Ân Kiên “tắm giùm” wá lâu =)))~ cute wé cute. Cảm ơn nàng rất nhiều :”D

  2. “O” anh Kiên như thế rồi, còn gì bạn thân nữa, là yêu nha, lo lắng rối loạn, hí hí. Đồng Đồng à, em cũng thấy người trong lòng của anh Kiên là ai rồi ha, từ bỏ đi, ko đỡ đc A Học đâu *đỡ nhiều thứ nha ^^*
    Phần này hint đọc rồ man, yêu hết cỡ na. Mà bé Học vẫn . . . như mọi khi T_T

    Mà. . .*run run* dạo này toàn mất tem à =((

    Tên sát thủ vẫn chưa lộ mặt nhỉ, hồi hộp.

Comment đê, comment đê XD~~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s