Category Archives: Vận động khố hạ bí mật

Vận động khố hạ bí mật- Chương thứ tư

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Vận động khố hạ bí mật

Tác giả: Mê Dương

Dịch: Quicktrans kaka

Biên tập: Phiêu Linh

Thể loại: đam mỹ tiểu thuyết, hiện đại

Tình trạng bản gốc: Hoàn

Note: Bản dịch này không mang mục đích thương mại và chưa được sự đồng ý của tác giả.

***

~Chương thứ tư~

 

Màn đêm buông xuống, giờ nghỉ ngơi cuối cùng cũng đã tới. Bởi Tống Tiệp từ sớm đã nhảy lên giường của mình, Cổ Vân Phong cũng đành chịu, phải ngủ trên cái giường còn lại.

Mặc hai cái quần lót, còn dùng chăn bông quấn chặt người mà Tống Tiệp vẫn không dám khinh suất, nằm im đến khi Cổ Vân Phong ngủ hẳn, không nhắm mắt lại được. Vì lo lắng bí mật của mình bị phát hiện, Tống Tiệp ngay lúc dậy thì đã hoàn toàn từ chối việc ngủ cùng người khác.

Đáng ghét a, thật hy vọng có thể đi ngủ sớm một chút, ngày mai các câu lạc bộ chính thức chiêu sinh, bắt đầu cuộc chiến giành người! Hắn thân là cán sự trưởng thể thao, phải dẫn câu lạc bộ bóng rổ, tennis, golf và một đống các câu lạc bộ khác, lại thêm việc củng cố cho câu lạc bộ mới là câu lạc bộ võ thuật…; còn có rất nhiều việc chờ hắn làm. Nhưng tên khốn này thật sự đã ngủ chưa? Vạn nhất hắn nửa đêm tỉnh dậy, lén cởi quần ta xuống, phát hiện được bí mật ta che giấu, vậy phải làm thế nào? Không! Không! Không! Ta tuyệt đối không thể ngủ. Được hãy nghĩ coi ngày mai phải làm cái gì. Đầu tiên, phải giúp câu lạc bộ võ thuật chiêu sinh một cách hoành tráng, sẽ tìm mấy cô bé dễ thương làm quản lý, sau đó… Tống Tiệp nghĩ tới đây, có lẽ là quá mệt mỏi mà không nhận ra mình đang thiếp đi.

Nghe được giường bên cạnh vang lên tiếng hô hấp đều đều, Cổ Vân Phong từ từ mở mắt. Ánh trăng bàng bạc treo ngoài cửa sổ tản khắp, chiếu vào khuôn mặt tuấn dật của thiếu niên kia. Hắn để tay lên ngực tự hỏi, tiểu tử này lúc không mở miệng mắng chửi người khác, kỳ thực nhìn rất hiền mà. Nhưng hắn quấn chặt chăn thế để làm chi? Sợ ta cưỡng hiếp hắn sao? Ta bệnh thế hả? Thần kinh! Cơ mà, dù ái tinh trên đầu hắn trong suốt làm vậy, nhưng diện mạo hắn lại khiến vạn người mê, nói hắn là tiểu xử nam ai mà tin được? Nhưng rõ ràng năng lực của hắn chưa từng nhìn lầm. Tiểu tử này rốt cuộc đang giấu giếm cái gì? Quên đi! Chỉ cần Tống Tiệp không gây chuyện nữa, ta sẽ không lật tẩy hắn. Hắn có là xử nam hay không căn bản không liên quan đến ta… Nghĩ đến đây, Cổ Vân Phong mới thả lỏng tâm tình, thực sự đi ngủ.

“Này, dậy đi. Nếu không tỉnh không còn thời gian ăn điểm tâm đâu.”

“Ưm… Đừng làm ồn…”

“Nếu không ngồi dậy, ta cởi quần ngươi!”

“Ừm… Cởi… quần? Quần? AAA…” Tống Tiệp kinh hoảng kêu to, từ trên giường bỗng nhảy dựng lên, nắm chặt quần.

“Ở trong này cách âm có tốt không? Nếu phòng bên cạnh nghe thấy, lại tưởng ta cưỡng dâm dân nữ mất. Ngươi có cần thiết phải khoa trương như thế không?” Cổ Vân Phong hai tay ôm ngực, cau mày nhìn hắn.

“Cổ Vân Phong! Ngươi là đại biến thái! Lại gần bản thiếu gia làm gì?”

Tống Tiệp lộ ra tư thế cảnh giác theo dõi, Cổ Vân Phong nhìn bộ dạng đó thực không biết nên khóc hay cười.

“Là bạn cùng phòng, ta có lòng tốt gọi ngươi dậy. Có gì sai?”

“Ai cần lòng tốt của kẻ biến thái ngươi! Tự ta dậy đựơc!”

Vì thực sự lo sợ bị cởi quần, ngữ khí Tống Tiệp quả thật khó chịu đến cực điểm. Cổ Vân Phong vốn đang tưởng có thể đối xử tốt một chút với hắn, bây giờ phát hiện ra mình chẳng được coi ra gì, tức giận mà lạnh lùng cười nhạt.

Được, coi như ta không tốt. Tống Tiệp, ngươi sau này sẽ phải bại dưới tay ta!”

Tống Tiệp thấy đối phương quay đầu bước đi, tuy biết mình nói hơi quá đáng, nhưng tận sâu trong đáy lòng, nỗi sợ hãi làm hắn không cách gì khống chế nổi bản thân.

 

 

Đến nhà ăn dùng điểm tâm, Tống Tiệp phát hiện bàn bên Cổ Vân Phong ngay cả nhìn cũng không liếc hắn cái nào, một chút áy náy trong hắn lập tức hoá thanh căm giận ngút trời! Miếng sandwich ngon lành bỗng trở nên khó nuốt, Tống Tiệp đập bàn đứng lên.

“Ta đi trước.”

“Hôm nay sao lại ăn ít như vậy?” Duẫn Thiên Kì tò mò hỏi.

“Thấy hắn ta mất hứng, ăn không vào!”

Tống Tiệp cố tình nói to, liếc Cổ Vân Phong một cái. Nhưng khi hắn thấy bên kia giả vờ không nghe thấy, vẫn cùng bạn ăn ngon lành, hắn tức giận quay đầu bước đi. Khốn kiếp! Ngươi cho ngươi là ai? Không đếm xỉa đến ta? Bản thiếu gia mới là người mặc kệ ngươi!

Cứ như vậy, Cổ Vân Phong lẫn Tống Tiệp đi học ngồi gần nhau, ăn cơm cũng lại thấy mặt, có thể nói là “ngẩng đầu không thấy, cúi đầu lại gặp”, nhưng hai người lại coi nhau như không, ngay cả một lời cũng không nói. Chiến tranh lạnh như thế giằng co trọn một tuần, mãi cho đến ngày đó…

Để mừng hai trường hợp nhất, hiệu trưởng ra lệnh một tiếng, cuối tuần lập tức tổ chức một buổi dạ tiệc long trọng. Sân vận động bóng bay cột ruy băng chăng khắp nơi, bài trí vô cùng náo nhiệt. Vì có thể mặc thường phục, nên bất kể Thượng Lạc hay Hữu Thượng, các nữ sinh trang điểm xinh đẹp hết mức, bởi sợ mình không được nổi bật, làm mất mặt trường.

“Oa, chưa từng thấy ai mặc y phục màu đỏ đẹp như vậy!” Mấy nam sinh Hữu Thượng trốn ở một góc lén lút hút thuốc, lộ ra mặt mũi khó coi.

“Người kia không phải hoa khôi Thượng Lạc Vương Hiểu Quyên sao?”

“Là nàng không sai, nghe nói là bồ của anh Cả Thượng Lạc Mạnh Niệm Kì.”

“Không phải đâu, ta nghe nói là bồ chung của Tam Thiết Thượng Lạc đó! Còn là hàng cao cấp đó!”

“Oa, thật hả? Vậy nhất định nàng ta phải khá lắm!”

“Lầm rồi, lần trước lớp bên cạnh chỉ đùa một chút đã bị nàng ta đá gần chết, nghe nói nàng là cầu thủ bóng đá nữ đó.”

“Oa, như vậy hả? Không sao, bảo Thiên nhân trảm Tống Tiệp học trưởng ra tay, khẳng định là hạ gục cô nàng!”

“Không sai, Tống học trưởng của chúng ta vừa ra trận, thắng dễ như trở bàn tay. Phải cho nàng ta biết nam nhân Hữu Thượng lợi hại như nào. Cam đoan nàng không bao giờ còn để ý đám nhà quê Thượng Lạc nữa.”

Đúng vậy. Chờ Tống học trưởng chơi chán, nói không chừng còn có thể chia sẻ cho chúng ta ấy chứ.”

“Không sai, thực không đợi được nữa, haha…”

Mấy tên hạ lưu dâm đãng đứng dậy bỏ đi vừa vặn ngang qua Cổ Vân Phong, đã nghe hết những lời không lọt tai của chúng. Vì Vương Hiểu Quyên là hàng xóm của hắn, cá tính hoạt bát, thoải mái, Cổ Vân Phong luôn xem như em gái. Hôm nay nghe được có người đem nàng ra nói càn rỡ, lập tức hung hăng cảnh cáo bọn chúng một trận. Thấy khí thế Cổ Vân Phong, mấy tên tiểu nam sinh cũng biết sai, vội chạy mất.

“Hừ, vứt đi!” Cổ Vân Phong hừ lạnh một tiếng. Hắn đối với đám Hữu Thượng này quả thật quá coi thường.

Trên đường tới toilet, đi qua cầu thang, Cổ Vân Phong lại ngoài ý muốn nghe thấy tên Vương Hiểu Quyên.

“Tống Tiệp, vừa gặp hoa khôi Thượng Lạc Vương Hiểu Quyên sao?” Cổ Vân Phong nghe ra đây là tiếng Vương Vũ Kiệt.

“Hả, có. Làm sao?”

“Có muốn cược không?”

“Cược gì?”

“Cược xem hai chúng ta ai có thể đem nàng lên giường a?”

“Cái, cái gì?”

“Thế nào? Sợ thua ta?”

“Ai thua ngươi hả? Đừng quên, ta chính là Thiên nhân trảm.”

“Tốt, chúng ta đều phải dùng hết bản lĩnh của mình đó. Ta đi trứơc tìm nàng khiêu vũ!”

“Xin mời!”
“Haha, đa tạ, đa tạ!”

Đợi cho Vương Vũ Kiệt đi xa, Tống Tiệp lập tức lộ ra cái mặt muốn khóc. Muốn chết, ta thế này mà lại không thể tìm nữ nhân để lên giường. Ta rốt cuộc là bị sao? Thật muốn tát vào miệng. Tống Tiệp khổ sở mà đánh một cái vào miệng mình. Read the rest of this entry

Vận động khố hạ bí mật- Chương thứ ba

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Vận động khố hạ bí mật

Tác giả: Mê Dương

Dịch: Quicktrans kaka

Biên tập: Phiêu Linh

Thể loại: đam mỹ tiểu thuyết, hiện đại

Tình trạng bản gốc: Hoàn

Note: Bản dịch này không mang mục đích thương mại và chưa được sự đồng ý của tác giả.

***

~Chương thứ ba~

Gian phòng sàn nhà lát đá cẩm thạch đen sáng bóng, chỉ có một bộ sofa đen bọc da cùng với các vật dụng đẹp đẽ, vừa nhìn thấy cũng biết được làm từ người có tay nghề. Cổ Vân Phong ở trong phòng dạo qua một lượt, tìm ra một nơi thiết kế như thư phòng, ước chừng ba mươi mét vuông, nội thất xa hoa muốn doạ người, bên trong là Tivi Lcd năm mươi inch, không biết nói giá là bao nhiêu.

Quả nhiên là nhà giàu mới nổi. Cổ Vân Phong nhún nhún vai, cũng không có cảm giác gì, dù sao cũng chỉ là phòng nội trú, không quan hệ gì đến hắn. Trong phòng không một bóng người, có lẽ đã ra ngoài. Cổ Vân Phong đành tự vào phòng ngủ, mở tủ quần áo trống, đem tòan bộ quần áo cho vào, lại đem đồ dùng cá nhân trong hành lý ra. Cầm bàn chải, khăn mặt cùng đồ tắm gội, Cổ Vân Phong mở cửa nhà tắm. Tiếng nước ào ào bỗng nhiên truyền đến tai. Trong làn hơi nước mù mịt, dưới vòi hoa sen, một hình dáng nam nhân loã thể khoẻ đẹp như ẩn như hiện. Ừm, dáng người không tệ. Vừa thấy cũng biết là thường luyện tập. Cũng khó trách hắn vóc người đẹp, Cổ Vân Phong nhìn bảng tên ngoài cửa, tự biết bạn cùng phòng là Tống Tiệp, cán sự trưởng thể thao Hữu Thượng.

“Xin lỗi, đừng để tâm, ta để đồ ở đây nhé?”

Nam nhân không mảnh vải che thân không ngờ có người chợt xông vào, toàn thân cứng đờ, quay lại nhìn Cổ Vân Phong, giống như gặp quỷ, sắc mặt tái dại, lập tức che nửa thân dưới, kinh hãi kêu to.

“AAA!!” Tiếng kêu chói tai gần như đục vỡ màng nhĩ Cổ Vân Phong, hắn ngoáy ngoáy tai, nhíu mày.

“Ngươi sao vậy?”

“Ngươi… Ngươi là đồ khốn không phép tắc! Sao không gõ cửa? Đi ra! Đi ra ngay!!!”

Tống Tiệp rúc vào góc, che hạ thể thật kín, hoảng hốt kêu gào! Đáng ghét, đều do hắn sơ ý, quen ở một mình, không nhớ khoá cửa. Tống Tiệp hận không thể tự cho mình một cái tát. Kinh khủng, vạn nhất ngày đầu tiên đã để cho “kẻ thù” biết “bí mật” của mình, rêu rao khắp chốn, bảo hắn sống làm sao được?? Read the rest of this entry

Vận động khố hạ bí mật- Chương thứ hai

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Vận động khố hạ bí mật

Tác giả: Mê Dương

Dịch: Quicktrans kaka

Biên tập: Phiêu Linh

Thể loại: đam mỹ tiểu thuyết, hiện đại

Tình trạng bản gốc: Hoàn

Note: Bản dịch này không mang mục đích thương mại và chưa được sự đồng ý của tác giả.

***

~Chương thứ hai~

Mặt trời tươi đẹp lên cao, nhiệt độ cũng liên tục tăng cao theo. Căn nhà cũ kỹ mái bằng, chỉ có một cái quạt điện kêu cành cạch, uể oải xua gió. Ngồi trên những kiện bia xếp chồng lên nhau, một đám thiếu niên mặc đồng phục Cao trung Thượng Lạc đang tụ tập.

“Anh Cả, anh nói xem chuyện này là sao? Trường chúng ta sao lại rơi vào tay kẻ thù không đội trời chung được? Gì mà hai tỷ! Hai tỷ đó! Đem hai tỷ chồng lên có khi còn cao hơn cả trường chúng ta nữa! Trường ta chỉ đáng giá hai tỷ thôi sao? Con mẹ nó, đúng thật là bệnh!” Lôi Kình nhíu mày khó hiểu.

Hắn là một gã trai bộ dạng vô cùng cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn cả người, ngồi đó như một toà núi nhỏ. Hắn mày rậm mắt to, da dẻ ngăm đen, dễ thấy hắn trông giống những bức tượng thịnh hành bây giờ, nhưng lại đầy sức quyến rũ.

Mạnh Niệm Kì cầm một chai bia, nhìn ra cửa sổ suy nghĩ, không nói gì. Đó là thiếu niên đựơc gọi là “anh Cả”, vóc người dong dỏng cân đối, nước da khoẻ mạnh màu tiểu mạch như toả sáng, ngũ quan đầy đặn, mắt sáng như sao, trông không giống “anh Cả” của cái trường hạng bét này, khí chất khiến kẻ khác phải tin cậy, bất kể tuổi tác.

“Này, Cổ Vân Phong, anh Cả hôm nay hình như không được ổn cho lắm nhỉ?” Lôi Kình mở chai bia đưa cho thiếu niên bên cạnh. Thiếu niên này vóc dáng cao gầy, bờ vai vững chãi, trên trán tóc mái gần như che quá nửa khuôn mặt, khiến người ta nhìn không rõ tướng mạo của hắn. Vẻ thần bí tản mát khắp người, quả là thập phần mê hoặc. Hắn nghiêng người dựa vào tường, nhận lấy chai bia, uống một ngụm, rồi cũng như có điều suy nghĩ, không nói một câu.

“Này! Hai người các ngươi hôm nay rốt cuộc bị làm sao? Cùng nhau diễn trò bí ẩn, muốn làm người ta nghẹn chết hả?” Lôi Kình phẫn nộ nắm chặt tay, đột ngột bóp vỡ chai bia.

Nhìn chai bia vẫn đang trào bọt, Cổ Vân Phong nhíu nhíu mày.

“Lôi Kình, dạo này ít chơi bời hả?”

“Lại gì nữa đây?” Lôi Kình đảo cặp mắt trắng dã. Tên bạn chí cốt này của hắn có một loại siêu năng lực cảm ứng, thường có thể thấy một số thứ kì lạ, độ chính xác gần như tuyệt đối.

“Ta nhìn thấy tinh trùng của ngươi giống đám bọt bia này, bốc lên không ngừng.”

“Chẳng qua nghỉ hè cùng các em năm nhất hảo hảo giao lưu một chút, có nghiêm trọng như thế sao?”

“Giao lưu? Được, cứ tiếp tục thế đi, chờ cho Tinh Tinh* trên đầu ngươi thành màu đen, coi ngươi có còn ngồi đây nữa không?” Siêu năng lực của Cổ Vân Phong làm cho hắn có thể thấy ái tinh* trên đầu người khác, chính là một ngôi sao trong suốt, đại diện cho người yêu, theo số lượng đối tượng gộp lại, màu sắc sẽ từ từ biến đổi, từ trong suốt sang hồng phấn, rồi đậm dần.

“Màu đen? Màu đen là cái gì?” Lôi Kình hiếu kỳ hỏi lại.

“Là nói ngươi không biết tiết chế, sắp không lên được luôn đó!” Cổ Vân Phong trừng mắt liếc hắn một cái.

“Cười chết người! Cái này của Lôi Kình ta khoẻ vô cùng!” Lôi Kình kiêu ngạo vỗ vỗ đũng quần mình, “Từ mười ba tuổi đã theo ta chinh phục hết gái đẹp trong thôn, sao lại không lên được chứ?”

“Tin hay không tuỳ ngươi, chơi bời lung tung tất có báo ứng. Có điềulà… bản thân ta là thấy ái tinh của ngươi, bên trên có một thứ gì đó kì lạ…”

“Hả? Cái gì vậy?” Lôi Kình sửng sốt.

Mạnh Niệm Kì vốn đang như Thái Hư đi vào cõi tiên, cũng phải xoay đầu lại.

“Ta thấy…”

“Thấy cái gì?” Lôi kình căng thẳng trợn to mắt nhìn.

“Thấy… một đoá Tiểu Bạch Vân.”

Lôi Kình thiếu chút nữa ngã nhào.

“Có lầm hay không? Tiểu Bạch Vân? Ta chỉ nghe qua mây đen bọc đỉnh, còn mây trắng chưa từng bay qua đầu. Ta sắp thành tiên sao? Haha…”

Cổ Vân Phong lạnh lùng liếc hắn.

“Là nhanh thành tiên đó.”

“Này, đừng thừa nước đục thả câu. Tiểu Bạch Vân rốt cuộc là có ý gì?” Lôi Kình hai tay ôm ngực, không kiên nhẫn mà nhìn chằm chằm hắn.

“Chính là ngươi rất nhanh sẽ bay nhẹ nhàng như tiên…” Cổ Vân Phong cười trêu chọc.

“Không thể nào? Lôi Kình ta mới mười bảy tuổi, sẽ không sớm mất đi sự tráng niên như thế chứ?” Hắn bất ngờ làm một vẻ mặt phiền muộn đáng yêu vô cùng.

Mạnh Niệm Kì trong lòng buồn bực, nhưng cũng nhịn không đựơc mà cười to. Lôi Kình thấy thế hài lòng, đi tới, vỗ vỗ lưng anh cả.

“Đúng rồi, đúng rồi, anh Cả chính là phải cười như này mới đẹp trai! Ngươi chính là đệ nhất mỹ nam tử Cao trung Thượng Lạc chúng ta, không nên suốt cả ngày cau mày lo cho dân cho nước thế. Sau này chúng ta đến học ở trường mới, còn phải dựa vào vẻ mặt này của anh Cả, lật đổ cái kẻ được mệnh danh là “cây tường vi Vương Tử”, tên Phí Tử Ngang giả tạo đó; rồi thay mặt Cao trung Thượng Lạc đem các cô gái xinh đẹp đoạt lấy trở lại đây!”

Cổ Vân Phong thấy anh Cả vừa nghe đến mấy chữ “Phí Tử Ngang”, ánh mắt lập tức biến đổi, tuy là rất nhanh khôi phục lại bình thường, nhưng vẫn là không thoát được mắt hắn. Kỳ lạ, anh Cả cá tính ngay thẳng, hiền lành, đối với ai cũng rất thân thiện, sao lại bài xích Phí Tử Ngang như thế chứ?

“Này A Phong, ngươi vẫn chưa trả lời vấn đề của ta. Đoá Tiểu Bạch Vân rốt cuộc là có ý gì?” Lôi Kình vẫn truy đến cùng.

“Trên ái tinh xuất hiện cái gì, đương nhiên là có liên quan đến người yêu của ngươi rồi!”

“Người yêu? Ý của ngươi là Lôi Kình ta rốt cuộc cũng cần phải yêu sao? Haha… Thật là tốt quá! Chân mệnh thiên nữ của ta cuối cùng cũng đã xuất hiện rồi!” Lôi Kình vốn lên giường với rất nhiều người, từ goá phụ đến các chị em cùng trường, nhưng chính là chưa từng tìm được ngừơi làm cho mình động tâm. Bây giờ nghe đựơc chân mệnh thiên nữ cuả hắn cuối cùng cũng xuất hiện, nhịn không được mà cười như điên.

“Vui cái gì? Đoá Tiểu Bạch Vân đó dù nhỏ, nhưng vô cùng ương ngạnh, vẫn mạnh mẽ nép sau ái tinh của ngươi. Kiểu này tương lai ngươi nhất định sẽ bị quản lý gắt gao. Còn muốn ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt? Cẩn thận cô ta bẻ rụng răng ngươi!”

“Oa, ác vậy? Vậy quên đi, ta không nói chuyện yêu đương nữa. Lôi Kình ta há lại vì một bông hoa mà vứt bỏ cả một vườn hoa sao?”

“Chuyện đó đã được định rồi, ngươi cho là tránh được? Cứ chờ đến lúc đó coi. Nhưng có điều, đoá Tiểu Bạch Vân nọ sau khi công bố hợp nhất hai trường mới xuất hiện. Ta đoán chân mệnh thiên nữ của ngươi hẳn là ở Cao trung Hữu Thượng.”

“Hữu Thượng? A! Ta biết rồi! Đệ nhất mỹ nữ Hữu Thượng Vưu Thiếu Vân! Tên của nàng không phải có một chữ Vân sao? Haha, yên tâm, nàng ta vừa nhìn thấy cũng biết là yếu đuối. Chỉ cần để Lôi Kình ta hung hăng fuck nàng một trận, cam đoan nàng phải quỳ mọp dưới cái này của ta, rồi ta sẽ quay hết lại, còn muốn quản đựơc sao? Nằm mơ a!”

“Ngươi đúng là đồ cầm thú! Cho rằng mình có thể nắm quyền thống trị hả?” Cổ Vân Phong vừa tức vừa buồn cười nhìn hắn.

“Haha… Hâm mộ ta chưa? Ngươi sao, A Phong? Ngươi đã nhìn thấy ái tinh của mình chưa? Có hay không hiện ra Bạch Vân gì gì đó? Yên tâm, nếu cũng có Tiểu Bạch Vân, ta đây đem Vưu Thiếu Vân chia cho ngươi. Tình cảm anh em ta tốt như vậy, chơi 3P* cũng có sao!”

“Lôi Kình, đừng càng nói càng điên như thế!” Mạnh Niệm Kì quả thật nghe không nổi nữa.

“Rồi rồi, không nói, không nói nữa. Ta biết anh Cả thuần khiết nhất mà. Nhưng ta rất tò mò, A Phong, ngươi rốt cuộc có thấy hay không trên ái tinh của ngươi là cái gì vậy?”

“Không thể trả lời.” Cổ Vân Phong lạnh lùng cười. Read the rest of this entry

Vận động khố hạ bí mật- Chương thứ nhất

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Vận động khố hạ bí mật

Tác giả: Mê Dương

Dịch: Quicktrans kaka

Biên tập: Phiêu Linh

Thể loại: đam mỹ tiểu thuyết, hiện đại

Tình trạng bản gốc: Hoàn

Note: Bản dịch này không mang mục đích thương mại và chưa được sự đồng ý của tác giả.

***

~Chương thứ nhất~

Y Lĩnh trấn chỉ là một sơn trấn nhỏ bình thường. Nhưng vì rằng dân cư rất thưa thớt, hầu như không thấy có sự ô nhiễm do con người gây ra, nên cái trấn nhỏ này tách biệt hẳn, mang đầy mỹ cảm tự nhiên.

Hôm nay, ngàn dặm không mây, ánh nắng tươi sáng, khí trời thật tốt, làm cho lòng người sảng khoái. Nhưng dưới chân núi, Lâm Kì Vĩ, thân là hiệu trưởng Cao trung Thượng Lạc, một chút cũng không buồn đứng dậy. Khủng hoảng tài chính xảy ra trên toàn thế giới, ngay cả cái trấn nhỏ hoang vu này khó mà may mắn thoát nạn. Chuyện tiền nong, vốn dĩ là nỗi căng thẳng của Cao trung Thượng Lạc. Trước kia đều dựa vào tấm lòng vàng của các xí nghiệp quyên góp mới có thể chống đỡ được; nhưng nay các khoản quyên góp đều thinh lặng, nhà trường lập tức kề bên sự phá sản, sẽ phải đóng cửa. Cái Lâm Kì Vĩ lo lắng, không phải cho tiền đồ sau này của mình, mà là hơn trăm người trong trường.

Không được đi học chính là học sinh! Nếu Cao trung Thượng Lạc sụp đổ, chúng nó nên làm cái gì bây giờ? Muốn đi học phải đi xa hơn mấy chục cây vào thành phố, việc mỗi ngày ngồi xe đi đi lại lại tuyệt đối không có khả năng. Mà ví bằng muốn ở lại trường, thì với đời sống túng bấn hiện nay, căn bản là gia đình không đủ sức chi trả phí nội trú đắt đỏ. Chúng duy nhất chỉ có một cách là tạm nghỉ học. Tuy rằng những học sinh này ngỗ nghịch hạng nhất, thành tích chót cùng, nhưng với lũ nhỏ đầu còn chốc ấy, tự bản thân hắn thấy chúng đều tốt cả. Lâm Kì Vĩ thật lòng yêu thương các học sinh của mình. Vì tương lai của chúng mà đã phiền não đến phát điên, phải cố nghiến răng chịu đựng. Rồi dù không muốn, nhưng sau cùng xem xét kỹ càng thì ngoài việc tìm đến “Người kia” xin giúp đỡ, không còn cách nào tốt hơn.

Cưỡi xe máy, đầm đìa mồ hôi lên trên đỉnh núi, Lâm Kì Vĩ ngửa đầu nhìn tấm biển lấp lánh ánh vàng “Cao trung Quốc tế Hữu Thượng”, khinh thường xì một tiếng

“Đồ hợm của!”

Lâm Kì Vĩ mình đầy khí thế “Tráng sỹ một đi không trở về”*, bước nhanh vào nơi hoàn toàn tương phản với ngôi trường đơn sơ giản dị của mình. Nơi này kiến trúc nguy nga, hùng vĩ, tráng lệ; làm khí thế trong hắn cũng bị vơi đi một ít.

“Có qua có lại! Cái ghế hiệu trưởng chính là điều kiện. Ngươi nghĩ thế nào?” Người chừng ngoài ba mươi, âu phục phẳng phiu, khôi ngô tuấn tú, nam tính phong độ hơn người, đang ngồi trên ghế dựa lớn sau bàn làm việc, dáng vẻ nhàn nhã thong dong, cười cười hỏi hắn.

“Bỏ mẹ cái điều kiện của ngươi đi! Lục Thanh Vũ, ngươi là đồ lòng tham không đáy, tiểu nhân bỉ ổi!” Đứng trước bàn, Lâm Kì Vĩ hổn hển chỉ vào mũi đối phương mắng lớn.

“Không thể nào! Ta thấy điều kiện tốt như vậy, ngươi lại không hài lòng là sao?” Lục Thanh Vũ nhíu mày khó hiểu.

“Hài lòng cái đầu ngươi! Ta chỉ đến mượn ngươi ít tiền chi tiêu, ngươi cũng chỉ là đồ nhà giàu mới nổi, đã không giúp thì chớ, lại còn lợi dụng lúc ngừơi ta gặp khó khăn, muốn nuốt Cao trung Thượng Lạc của ta, lẽ nào lại không bỉ ổi?”

“Thật là oan tày trời! Xin hỏi một câu, nuốt cái trường đang sắp phá sản các ngươi ta được lợi gì? Ta là thấy bằng hữu của mình tội nghiệp, không đành lòng nhìn ngươi và đám học sinh phiêu bạt đầu đường xó chợ, cho nên mới định mua lại, để bọn bình dân được cùng học với quý tộc chúng ta. Điều kiện như thế người khác cầu còn không được, ngươi tìm đâu ra?”

“Lại nữa! Ai là bằng hữu của ngươi!” Lâm Kì Vĩ nghĩ thầm. Từ bé, hắn toàn bị tên siêu vô lại này ức hiếp, hôm nay còn muốn cướp đi ngôi trường hắn yêu quý nhất, nhịn không được cả người run rẩy, mi mắt hơi đỏ.

Lục Thanh Vũ nhìn người đàn ông trước mắt, không bàn đến tuổi tác cũng tương đương mình, chỉ thấy cái tính tình nóng nảy đến đáng yêu vẫn y như thuở nhỏ mà trong lòng mềm nhũn, nhịn không được bèn đi đến bên cạnh, một tay kéo hắn vào lòng.

“Được rồi, đừng giận! Ta chọc ngươi nhưng chính lại là yêu thương ngươi đó” Dịu dàng đặt lên môi hắn một nụ hôn.

“Ngươi làm cái gì vậy?” Lâm Kì Vĩ vừa sợ vừa giận, cố sức đẩy ra “Khốn kiếp! Ngươi nghĩ ta vẫn như hồi nhỏ, dễ bị khi dễ như vậy sao!”

Thật đáng ghê tởm! Kẻ có tiền có phải đều biến thái như thế? Cái tên thiếu gia nhà giàu này, từ nhỏ hễ thấy mặt liền động tay động chân với hắn, vừa hôn vừa ôm, hại hắn bị người khác cười là ” Tiểu thiếp nhà giàu”. Nỗi sỉ nhục này hắn đến bây giờ vẫn quên không được. Hôm nay, thù mới hận cũ cùng nảy lên trong lòng, Lâm Kì Vĩ tức khắc hô một tiếng, nhào tới.

“Lục Thanh Vũ! Ông đây đánh chết ngươi!”

Bị đè ở trên bàn nhưng Lục Thanh Vũ hình như không đếm xỉa gì, cũng không sợ, trái lại vẫn cười cười mà bảo.

“Hoá ra Tiểu Vĩ nhà ta thích thừa lúc người ta ngồi mà nhảy lên cưỡi hả?”

“Ngươi còn nói!” Lâm Kì Vĩ túm lấy cổ áo hắn, căm phẫn hô to “Ông đây là đai đen tam đẳng đó! Có tin hay không ta đánh ngươi hộc máu bây giờ!”

“Ta tin, ta đương nhiên tin rồi! Tiểu Vĩ nhà ta thi đấu võ thuật, trận nào ta cũng đều đi xem hết đó.”

“Cái… Cái gì?” Lâm Kì Vĩ nghe vậy sửng sốt, con mắt mở lớn “Ngươi gạt người sao?”

“Ta không có gạt ngươi. Có muốn ta nói cho ngươi nghe địa điểm và thời gian ngươi thi đấu?”

“Ngươi có bệnh hả? Đi xem ta thi đấu làm cái gì?”

“Tiểu Vĩ mặc võ phục dáng vẻ gợi cảm như thế, ta tại sao có thể bỏ qua chứ?”

“Cái… Cái gì gợi cảm? Ngươi ít nói bậy đi!”

Lâm Kì Vĩ xấu hổ đan xen giận dữ, khuôn mặt màu tiểu mạch không dưng đỏ lên một chút. Thấy dáng vẻ xinh đẹp của hắn, Lục Thanh Vũ tâm thần rung động, hận không thể ngay lập tức đem hắn đặt dưới thân, hung hăng trút hết dục vọng mãnh liệt chất chứa nhiều năm ra. Nhưng vì không muốn “đánh rắn động cỏ” nên hắn vẫn ung dung, ngầm đưa ra mồi nhử lớn hơn.

“Tiểu Vĩ, ta biết trường các ngươi có câu lạc bộ võ thuật hết sức lợi hại. Ngươi nghĩ coi, nếu trường phá sản, thế thì những tuyển thủ đã khổ luyện nhiều năm ấy sẽ phải bỏ luyện tập. Ngươi nhẫn tâm nhìn bọn chúng thất bại như thế sao? Nếu mà hai trường chúng ta hợp lại làm một, ta cam đoan thành lập ngay một câu lạc bộ võ thuật cho chúng, cho phòng tập tốt nhất, mời huấn luyện viên giỏi nhất, cấp kinh phí tối đa; nói không chừng có thể giúp bọn chúng đoạt được chức vô địch toàn quốc ấy chứ.”

“Chức vô địch toàn quốc?” Lâm Kì Vĩ nghe vậy, con mắt sáng ngời. Người kia làm sao biết được việc dìu dắt câu lạc bộ đạt được chức vô địch toàn quốc là mơ ước lớn nhất của hắn chứ?

Lục Thanh Vũ nhìn thấy hắn có chút dao động, lập tức thừa thắng xông lên. Read the rest of this entry

Vận động khố hạ bí mật-Văn án

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Vận động khố hạ bí mật

Tác giả: Mê Dương

Dịch: Quicktrans kaka

Biên tập: Phiêu Linh

Thể loại: đam mỹ tiểu thuyết, hiện đại

Tình trạng bản gốc: Hoàn

Note: Bản dịch này không mang mục đích thương mại và chưa được sự đồng ý của tác giả.

***

 

~Văn án~

 

 

Khủng hoảng tài chính thình lình xảy ra trên toàn thế giới, trường Cao trung Thượng Lạc, vốn bình dân hạng bét, nay chịu khổ hợp làm một với kẻ thù truyền kiếp là Cao trung Hữu Thượng, qúy tộc bậc nhất.

Từ đây, bùng nổ liên tiếp những sự kiện mâu thuẫn đến khôi hài.

Tống Tiệp, cán sự trưởng Cao trung Hữu Thượng, anh tuấn đẹp trai, thể thao toàn tài, vang dội toàn ngành giáo dục, là một trong “F4”. Bề ngoài “thiên nhân trảm”, nhưng mặt khác lại chính là không muốn người biết bí mật mình chỉ là một xử nam đáng thương.

 

Sao? Bị nhìn thấu sao? Bị chính Cao trung Thượng Lạc, lão quái thiếu niên Cổ Vân Phong liếc mắt một cái đã biết tỏng bí mật của vị cán sự trưởng.

Suy cho cùng, dưới quần thể thao của ngài cán sự trưởng có bí mật ướt át gì đáng thẹn…

***